Chương 7: Không hổ là chị dâu, có cá tính!

Ngay sau đó, cô bước đi thẳng đến hàng ghế cuối cùng, quăng cặp sách lên bàn kéo ghế ra rồi ngồi xuống một cách lười biếng, uể oải.

Không thèm để ý đến ánh mắt của mọi người xung quanh, cô lấy tai nghe ra nhét vào tai, sau đó đội mũ áo hoodie lên đầu gục đầu xuống bàn không còn động tĩnh gì nữa.

Vị trí sát cửa sổ, có làn gió nhẹ lướt qua.

Hạ Bắc Khuynh nhìn cô gái đang gục đầu bên cạnh khẽ nhếch môi cười đầy hứng thú.

Không ngờ chị dâu lại học cùng lớp với anh tta.

Thật thú vị…

Anh ta đưa tay chọc vào cánh tay của Vân Từ.

Vân Từ ngẩng đầu lên, lúc này mới để ý bên cạnh có một thiếu niên đang ngồi.

Làn da anh ta trắng như sứ, ngũ quan tinh xảo, mặc chiếc áo sơ mi hồng nhạt kiểu dáng thể thao, cổ áo mở rộng để lộ xương quai xanh sâu hun hút.

Mái tóc xoăn vàng óng dưới ánh mặt trời, hàng mi dài và dày, đôi mắt sáng như sao, bên tai trái còn đeo một viên kim cương đen lấp lánh.

Lúc này, anh ta đang chống cằm mỉm cười với ánh mắt cong cong như trăng khuyết.

Đẹp trai, nhưng lại thoáng chút… ngọt ngào?

“Chào cậu, bạn học Vân Từ, tớ là bạn cùng bàn của cậu.”

Vân Từ lười trả lời lại cúi đầu xuống.

Hạ Bắc Khuynh cũng không để ý, vẫn cười tươi tắn nói tiếp: “Cậu không muốn biết tên tớ là gì à?”

Vân Từ không lên tiếng.

“Cậu đang nghe nhạc à? Nghe bài gì vậy?”

Hạ Bắc Khuynh bất ngờ rút tai nghe của cô ra nhét vào tai mình nhưng ngay lập tức sững người.

Không có tiếng gì cả.

“Ơ? Cậu đâu có nghe nhạc? Vậy đeo tai nghe làm gì?”

Vân Từ ngẩng đầu lên, giật lại tai nghe từ tay thiếu niên, trong mắt ánh lên sự lạnh lẽo, cuối cùng không nhịn được nữa mà mở miệng: “Đeo tai nghe là để không ai nói chuyện với tôi. Ồn quá.”

“Ờ…”

Hạ Bắc Khuynh chớp chớp đôi mắt sáng rực.

Anh ta vừa bị… đá xéo à?

Không hổ là chị dâu, có cá tính thật.

Anh ta thích điều đó!

Hạ Bắc Khuynh vẫn cười tươi roi rói, mặt dày tiếp tục bắt chuyện: “Đã là bạn cùng bàn rồi thì nên tìm hiểu lẫn nhau chút đi, cậu có sở thích gì không? Có thích chơi game không?”

“Không chơi.”

“Hả? Đến cả《W2》mà cậu cũng không chơi á?” Hạ Bắc Khuynh lấy điện thoại ra chỉ vào biểu tượng trên màn hình: “Game này hot lắm đó.”

《W2》là viết tắt của World War, một trò chơi bắn súng rất nổi trong những năm gần đây, gần như ai cũng chơi mỗi năm còn tổ chức hai giải đấu quốc tế.

Hạ Bắc Khuynh lại hỏi: “Thế cậu biết Tứ Nguyệt không?”

Vân Từ lúc này đang lim dim mắt, nghe thấy cái tên đó thì trong mắt thoáng qua một cảm xúc khác thường nhưng rất nhanh đã biến mất lạnh nhạt trả lời: “Không biết.”

“Cái đó mà cũng không biết?!”

Ban đầu Hạ Bắc Khuynh hơi sốc nhưng nghĩ lại…

Nghe nói chị dâu lớn lên ở vùng núi nghèo khó, nghèo đến mức sắp phải gặm vỏ cây rồi, có khi đến cả điện thoại thông minh cũng chưa từng đυ.ng qua, không biết gì cũng phải thôi.

Không thích nói chuyện, chắc là vì tự ti?

Thật tội nghiệp…

Anh ta càng nghĩ càng thấy thương nên càng cố gắng tìm chủ đề trò chuyện.

“Tứ Nguyệt là cao thủ số một của《W2》bản Trung Quốc, liên tục vô địch hai mùa giải quốc tế, chỉ cần anh ấy vào game là cả server rúng động, đến cả tin tức cũng từng đưa tin về anh ấy. Nhưng anh ấy chưa bao giờ nhận phỏng vấn truyền hình, tính cách kín đáo, đến giờ vẫn không ai biết được gương mặt, giới tính thật sự. Nhưng mà tớ thì khác…”

Hạ Bắc Khuynh vừa lắc đầu vừa tỏ vẻ tự hào nói: “Tớ có cách liên lạc với Tứ Nguyệt đại thần, hơn nữa…”

Anh ta ghé sát vào tai Vân Từ, nhỏ giọng nói đầy thần bí: “Tớ là đệ tử cuối cùng của Tứ Nguyệt đó, cậu tuyệt đối đừng nói cho ai biết nha, sư phụ tớ không cho nói với người khác đâu!”

(Hết chương)