Chương 6: Ghê gớm vậy sao?

Thứ hai, sáng sớm.

Vân Từ khoác ba lô một bên vai lững thững đi xuống lầu.

Ngồi ở bàn ăn, Nguyễn Phỉ Nguyệt đang uống sữa, vừa thấy cô thì hừ lạnh một tiếng.

Diệp Mỹ Phán vẫy tay gọi: “A Từ, lại đây ăn sáng đi con, ăn xong rồi cùng Phỉ Nguyệt đến trường luôn nhé.”

Nguyễn Phỉ Nguyệt bĩu môi, vẻ mặt rõ ràng không vui.

Vân Từ nheo đôi mắt mơ màng vì buồn ngủ, lười nhác đáp: “Không cần, tôi tự đi.”

Nói rồi, cô sải bước rời khỏi nhà.

Diệp Mỹ Phán khẽ tặc lưỡi đầy bất mãn: “Đứa nhỏ này… tính khí thật kỳ quái.”

Nguyễn Phỉ Nguyệt cố tình cụp mắt, vẻ mặt ủ rũ: “Có lẽ… chị ấy không thích con, nghĩ rằng con cướp mất vị trí của chị ấy.”

Diệp Mỹ Phán xót xa vuốt nhẹ má cô ta: “Đừng suy nghĩ lung tung.”

——

Trường Trung học Lance.

Trước cổng trường.

Một nam sinh gầy gò đang bị vài tên côn đồ mặc đồng phục học sinh nhưng trông chẳng khác gì lưu manh vây quanh.

Tần Vũ cầm cuốn vở, hung hăng ném lên đầu anh ta, chửi thề: “Ông đây bảo mày làm bài tập mà mày chỉ viết được từng này chữ thôi hả?!”

Cậu bạn sợ đến phát run: “Xin lỗi… các cậu… các cậu đưa nhiều bài quá, tôi thức trắng cả đêm rồi… vẫn không làm kịp…”

“Ồ?” Tần Vũ cười đểu: “Ý mày là trách bọn tao sao?”

Tên đàn em bên cạnh nắm tay răng rắc: “Lão đại, đừng nói nhiều nữa, cho nó một trận là xong!”

Tần Vũ túm cổ áo cậu bạn, giơ nắm đấm lên định đánh.

“Ê.”

Một giọng nói lạnh nhạt vang lên từ phía sau.

Cả đám quay đầu lại nhìn.

Chỉ thấy Vân Từ đứng đó, ánh mắt lạnh băng quét qua bọn chúng giọng điệu dửng dưng: “Tránh ra.”

Mấy người ngẩn ra một lúc.

Con nhỏ này xinh thật đấy!

Da trắng, chân dài, vóc dáng thon thả…

Tần Vũ hoàn hồn, cau mày quát: “Con nhãi từ đâu chui ra vậy? Không thấy ông đây đang bận à? Biến đi!”

Vân Từ vẫn đứng yên.

Một tên khác xắn tay áo: “Lão đại, anh xử lý thằng kia, con nhỏ này để em!”

Nói rồi anh ta xông đến túm lấy cổ áo Vân Từ, giơ tay định tát.

Không ngờ Vân Từ chộp lấy cổ tay anh ta trong chớp mắt, vặn mạnh tay anh ta ra sau lưng.

Động tác gọn gàng dứt khoát.

Rắc!

Tiếng xương gãy vang lên.

“Á…”

Tên kia đau đến nhe răng trợn mắt.

Chưa dừng lại, Vân Từ tung thêm một cú đá vào đầu gối anh ta.

“Rầm!”

Tên côn đồ quỳ sụp xuống đất mãi không đứng dậy nổi.

Đám còn lại sợ tái mặt.

Vân Từ đạp lên vai anh ta, ánh mắt sắc lạnh từng chút đảo qua cả bọn: “Còn không tránh?”

Bọn chúng sợ đến mức vội vã tản ra.

Vân Từ nhặt lại chiếc ba lô rơi dưới đất, bước đi lững thững.

“Mẹ kiếp… con nhỏ nào thế không biết!”

“Chưa thấy bao giờ, chắc học sinh mới?”

“Bộ dạng ngầu vậy sao?!”

——

Vân Từ men theo hành lang, tìm được lớp học. Chỉ nghe bên trong ồn ào náo nhiệt, nhưng khi cô đẩy cửa bước vào thì lập tức im phăng phắc.

Cả đám thiếu niên thiếu nữ ngây ngô tròn mắt nhìn cô – một vị khách không mời mà đến.

“Cậu là ai vậy?”

“Tôi nghe nói tiểu thư thật của nhà Nguyễn mới được đón từ quê lên, còn định chuyển đến lớp mình, chẳng lẽ là cô ấy?”

“Trời ơi! Thế Phỉ Nguyệt phải làm sao đây?!”

“Tôi còn nghe đồn cô ấy là du côn, đầu óc chẳng ra gì, suốt ngày chỉ biết đánh nhau, đáng sợ quá!”

“Má ơi, đẹp thật đó…”

“Xàm! Có đẹp cũng không bằng công chúa Phỉ Nguyệt nhà tụi mình!”

Tần Vũ hớt hải chạy tới lớp nhìn thấy cảnh này thì sững sờ.

Mẹ nó! Hóa ra chính là con nhỏ khốn khϊếp đó!

Giữa những tiếng xì xào bàn tán, Vân Từ đút tay vào túi, uể oải dựa vào khung cửa, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua cả lớp.

(Hết chương)