Chương 4: Đồ ngốc này lấy gì đấu với cô ta?

Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía Vân Từ.

Chỉ thấy cô chống cằm, ngón tay nhàm chán vẽ vòng tròn trên mặt bàn. Nghe thấy câu hỏi của Nguyễn Phỉ Nguyệt, cô mới chậm rãi đáp: “Đó là một câu hỏi sai. Cả bốn đáp án đều không đúng.”

Nguyễn Phỉ Nguyệt phì cười: “A Từ à, đề Toán lần này do chính tay giáo sư An Lâm Tùng — Giáo sư Toán học quốc gia soạn đấy, sao có thể sai được?”

Mọi người xung quanh đều hiểu rõ trong lòng chắc chắn là Vân Từ không biết đáp án, sợ mất mặt nên mới viện lý do linh tinh.

Ngay cả những người hầu cũng lộ rõ vẻ khinh thường trong ánh mắt.

Quả nhiên là từ quê lên, không những ngu dốt mà còn dối trá, làm sao có thể so với một ngón tay của tiểu thư Phỉ Nguyệt được?

Cũng chẳng hiểu sao phu nhân lại nhất quyết đón cô ta về nhà nữa.

Trong lòng Nguyễn Phỉ Nguyệt bật cười khinh miệt.

Quả nhiên là một con ngốc. Cô lấy gì để đấu với tôi đây?

Nguyễn Bỉnh Đức nghiêm mặt nói: “A Từ, bất kể trước kia con thế nào, giờ đã về nhà rồi thì bố sẽ sắp xếp cho con vào trường trung học Lance tốt nhất. Sau này nhất định phải chăm chỉ học hành.”

Vân Từ cúi đầu, chỉ khẽ đáp: “Vâng.”

Về đến phòng, điện thoại đột ngột đổ chuông. Vừa bắt máy, đầu bên kia đã vang lên tiếng than thở não nề của một ông già: “Tiểu Từ Từ ơi, ông xong đời rồi! Đề Toán kỳ thi tháng lần này, ông lại ra sai một câu mất rồi, hu hu hu…”

Vân Từ cười lạnh không chút thương tiếc: “Thì ra giờ ông mới phát hiện?”

“Thì ông già rồi, đầu óc không còn minh mẫn nữa chứ sao. Gọi cháu ra soạn đề cùng, cháu không chịu!” An Lâm Tùng oan ức kể lể, chẳng khác gì một ông cụ thiếu nghiêm túc.

“Lần sau nhé.” Vân Từ nói qua loa, rồi cúp máy.

Sáng hôm sau, cô dậy sớm, đến trước cửa phòng Nguyễn Phỉ Nguyệt, gõ cửa.

Nguyễn Phỉ Nguyệt vừa mở cửa thấy cô, sắc mặt lập tức sa sầm, khó chịu hỏi: “Có chuyện gì?”

Vân Từ thản nhiên: “Muốn cùng đi không?”

Nguyễn Phỉ Nguyệt cau mày nghi hoặc: “Đi đâu?”

“Mộ mẹ ruột cô. Bà ấy muốn gặp cô.”

Vân Từ lớn lên cùng mẹ, người đã nuôi cô một mình suốt bao năm.

Khi biết chuyện bị trao nhầm con, mẹ cô đã bệnh nặng, trước khi qua đời vẫn luôn mong được gặp đứa con gái ruột của mình một lần.

Nguyễn Phỉ Nguyệt nhíu mày, cảm thấy hoang đường: “Cô đang nói mẹ ruột nào chứ?”

“Về mặt huyết thống, là mẹ ruột của cô.” Vân Từ nói rành rọt từng chữ.

Câu nói ấy như giẫm trúng vết thương lòng của Nguyễn Phỉ Nguyệt, cô ta lập tức nổi giận: “Tôi không có thứ mẹ quê mùa đó! Cô đừng nói nhảm!”

Cho dù không phải con ruột, thì cô ta cũng mãi mãi là thiên kim nhà họ Nguyễn, không ai được phép thay đổi điều đó! Cô ta tuyệt đối không thể dính líu gì đến cái vùng nghèo rớt ấy!

Ánh mắt Vân Từ híp lại, khẽ cười khinh miệt: “Phải, cô cũng không xứng có.”

Nói xong, cô xoay người rời đi.

Nguyễn Phỉ Nguyệt tức đến nỗi đập mạnh cửa rầm một tiếng.

Xe dừng tại nghĩa trang ngoại ô. Vân Từ đặt bó hoa xuống, chậm rãi vuốt ve bức ảnh trên bia mộ, đôi mắt lạnh lùng thường ngày cuối cùng cũng lộ ra chút dịu dàng.

“Mẹ à, con sẽ nghe lời mẹ. Con sẽ ở lại nhà họ Nguyễn, mẹ cứ yên tâm.”

Dù những ngày tháng ở quê nghèo vất vả, nhưng mẹ chưa từng bạc đãi cô.

Ân tình nuôi dưỡng ấy, cô sẽ khắc cốt ghi tâm cả đời.

Rời nghĩa trang, Vân Từ bắt xe đến trung tâm thành phố, đi vào một con hẻm nhỏ vắng người, đẩy cánh cổng sắt rỉ sét, rồi thuần thục leo lên tầng ba, dùng mũi chân đá nhẹ cánh cửa chống trộm.

Rất nhanh, cửa mở ra, một bóng người xuất hiện.

Người đàn ông ấy có gương mặt tuấn tú, mặc đồ ở nhà đơn giản, tay áo xắn lên, eo thon chân dài, dáng người cao ráo. Nụ cười ở khóe môi đầy nhã nhặn, mang theo khí chất thư sinh, trên người còn đeo một chiếc tạp dề màu hồng.

Anh ta lười biếng dựa vào khung cửa: “Yo, cuối cùng cũng đến rồi? Anh đợi em nửa ngày đấy.”