“Vân Từ!” Diệp Mỹ Phán đuổi theo ra ngoài, nắm lấy tay cô định nói thêm lời giải thích.
Lúc này, Nguyễn Phỉ Nguyệt bất ngờ xuất hiện.
Cô ta như vô tình đυ.ng phải Vân Từ, rồi lao tới ôm lấy eo Diệp Mỹ Phán, khuôn mặt nở nụ cười ngọt ngào, giọng nói cố tình mềm mại: “Mẹ ơi… con muốn ăn gà xào ớt, ba chỉ xào ớt xanh, với đậu hũ Mapo vào bữa tối.”
Vừa nhìn thấy Phỉ Nguyệt, trái tim Diệp Mỹ Phán liền mềm nhũn, bà ta dí tay vào mũi cô ta, cười nói: “Toàn là món cay thế này?”
“Con thích ăn cay mà… Phải cho thật nhiều ớt mới ngon!”
“Được được được…”
Phỉ Nguyệt cười tươi như hoa, lén liếc Vân Từ bằng ánh mắt khıêυ khí©h.
Vân Từ thờ ơ xoay người, bước thẳng xuống tầng dưới.
Tại sảnh lớn tầng một, Nguyễn Hi Thần đang tựa vào ghế sofa, tay cầm quyển sách chậm rãi lật từng trang. Đôi chân dài vắt chéo, ánh mắt cụp xuống, dáng vẻ ôn nhã như ngọc, động tác toát lên sự tao nhã.
Nghe thấy tiếng bước chân, anh ta khẽ ngẩng đầu. Nhận ra người đến là Vân Từ, anh ta lập tức dời mắt đi.
Như thể không thèm để ánh nhìn dừng lại trên người cô.
Vân Từ ngồi xuống chiếc ghế đối diện, tiếp tục nghịch điện thoại.
Một lúc sau, cô đột nhiên đứng dậy, đi đến trước mặt Nguyễn Hi Thần, đưa điện thoại về phía anh ta.
Nguyễn Hi Thần không thèm ngẩng đầu, giọng nói lộ vẻ khinh thường: “Xin lỗi, tôi không trao đổi số với người lạ.”
Vân Từ chớp đôi mắt linh động, bình thản mở miệng: “Mật khẩu Wifi.”
“...?”
Nguyễn Hi Thần ngẩng lên, thấy trên màn hình điện thoại của cô chính là giao diện kết nối Wifi. Anh ta nhíu mày vẻ mặt đầy khó chịu, tức giận giật lấy điện thoại, nhanh chóng nhập mật khẩu rồi ném trả lại.
“Cảm ơn.”
Vân Từ nhận lấy điện thoại, quay lại ghế đối diện ngồi xuống.
Nguyễn Hi Thần nhìn bóng lưng cô gái, rõ ràng chỉ mặc quần áo đơn giản, nhưng gương mặt kia lại xinh đẹp đến mức không thể làm ngơ.
Làn da trắng ngần, dưới hàng mi dài là đôi mắt linh động như nước xuân gợn sóng.
Đôi môi phớt hồng mím lại, nhưng khẽ cong lên, lộ ra nét hờ hững như cười mà không phải cười.
Khiến lòng anh ta bỗng chốc rối loạn.
Anh ta ghét Vân Từ, tuy không hiểu lí do vì sao!
“Tinh.” Điện thoại báo có tin nhắn mới.
[... Bao giờ đến?]
Ngón tay dài thon của Vân Từ nhanh chóng gõ đáp lại: [Ngày mai.]
Người kia lại nhắn: [OK, gặp ở chỗ cũ.]
Bữa tối, cả bàn đầy những món cay đỏ rực.
Nguyễn Phỉ Nguyệt ăn ngon lành, Diệp Mỹ Phán vừa gắp đồ ăn vừa rót nước cho cô ta, ánh mắt đầy cưng chiều. Thấy Vân Từ gần như không động đũa, bà ta liền hỏi: “A Từ, sao con không ăn? Không hợp khẩu vị à?”
Vân Từ cắn đũa, lơ đễnh trả lời: “Dạ dày không tốt, không ăn được cay.”
Câu nói vừa dứt, mọi người đều ngẩn ra.
Nguyễn Phỉ Nguyệt lập tức làm ra vẻ áy náy, quay sang nói với cô: “Xin lỗi nha, từ nhỏ đến lớn mình đều thích ăn cay, nên trong nhà toàn nấu theo khẩu vị của mình thôi…”
Nghe như xin lỗi, nhưng trong giọng nói lại đầy vẻ khoe khoang.
Vân Từ chỉ nhướng mày, không buồn đáp lại.
Sắc mặt Nguyễn Hi Thần lập tức tối sầm lại, cười lạnh: “Phỉ Nguyệt, em làm sai chuyện gì mà phải xin lỗi cô ta? Dạ dày không tốt thì chẳng lẽ không biết nói trước? Hay là đợi người khác phải hỏi mới được phép mở miệng?”
Ánh mắt Vân Từ khẽ nheo lại, loé lên một tia lạnh lẽo.
Bầu không khí trên bàn ăn lập tức trở nên căng thẳng.
Diệp Mỹ Phán vội vàng xoa dịu: “Là mẹ sơ suất, A Từ, để mẹ bảo nhà bếp chuẩn bị vài món thanh đạm hơn nhé?”
“Không cần.” Vân Từ lạnh nhạt từ chối.
Nguyễn Phỉ Nguyệt cúi đầu ăn tiếp, cố giấu đi nụ cười đắc ý.
Cho dù có phải con ruột hay không, sự thật vẫn chứng minh — Cô ta mãi mãi là người được sủng ái nhất trong nhà này!
Sau bữa ăn, Nguyễn Phỉ Nguyệt lấy ra một tấm giấy khen, vui vẻ khoe: “Cuộc thi mỹ thuật lần này con lại đạt giải nhất toàn thành phố đó.”
Diệp Mỹ Phán cầm tấm giấy khen, cười đến không khép được miệng: “Con gái mẹ đúng là giỏi quá, cái gì cũng đứng đầu! Giấy khen ở nhà sắp không còn chỗ để rồi!”
Con gái của bà ta đúng là xuất sắc toàn diện!
Đến cả Nguyễn Bỉnh Đức cũng cười: “Kỳ thi tháng này chắc con lại đứng đầu nữa rồi nhỉ?”
Nguyễn Phỉ Nguyệt chu môi: “Cũng chưa chắc đâu ạ, lần này đề thi tháng là đề toàn quốc, hơi khó. Câu hỏi trắc nghiệm số ba của đề toán đang gây tranh cãi…”
Cô ta bỗng quay sang Vân Từ vẫn đang im lặng từ nãy đến giờ, làm bộ ngây thơ hỏi:
“A Từ, cậu chọn đáp án B hay C?”