Trên ảnh, Vân Từ và An Lâm Tùng đứng ở cửa khách sạn, tư thế thân mật.
Bảo sao có thể được điểm tuyệt đối, hóa ra là vì chuyện này.
Nguyễn Phỉ Nguyệt nở nụ cười lạnh lẽo, dùng điện thoại mở trang diễn đàn trường học.
Chu Lam trở lại văn phòng, tức giận không nhẹ.
Thầy giám thị lúc nãy thò đầu tới, cười trêu chọc: "Tôi nghe nói Vân Từ lớp cô được điểm tuyệt đối, trước cô nói cô ta mà làm bài tốt thì cô đi ăn phân, bây giờ còn tính không?"
Bị tát vào mặt, Chu Lam thẹn quá hóa giận: "Gian lận mà được điểm tuyệt đối, tính là thành tích gì!"
"Gian lận? Cô Chu, không có bằng chứng đừng nói lung tung."
Chu Lam hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt khinh bỉ: "Cần gì bằng chứng chứ? Cũng không nhìn xem cô ta có đức hạnh gì, chỉ bằng cô ta cũng có thể được điểm tuyệt đối sao? Nói ra có ai tin không? Đừng nói là đề thi khó như vậy, tôi thấy cô ta ngay cả phép cộng trừ nhân chia cũng chưa rõ nữa là. Hơn nữa, tôi còn nghe nói trước đây cô ta ở nông thôn, nhiều lần thi toán được 0 điểm, ngay cả câu trắc nghiệm cũng làm không đúng!"
Thầy giám thị sợ hãi không dám nói lung tung nữa.
Chu Lam nắm chặt bảng điểm trong tay, nghiến răng nghiến lợi: "Chuyện này, tôi sẽ không để yên đâu!"
Vừa ngồi vào chỗ, Hạ Bắc Khuynh đột nhiên ghé sát tai cô, tức tối nói: "Bạn học Vân Từ, cậu cũng ngốc quá rồi, cho dù có chép cũng đừng chép đủ điểm tuyệt đối chứ, bây giờ thì hay rồi, làm cho chuyện lớn ra!"
Có được bộ truyện tranh Doremon tác giả ký tặng, tâm trạng Vân Từ khá tốt, lần này không những không né tránh, mà còn bằng lòng đáp lại anh ta một câu.
"Có ý gì?"
Hạ Bắc Khuynh hạ giọng: "Trên diễn đàn trường học có bài tố cáo cậu gian lận, bây giờ cả trường đều biết rồi!"
Vân Từ ngẩng đầu, lúc này mới nhận thấy, các bạn học trong lớp đang nhìn cô với ánh mắt khác thường, cùng với những lời bàn tán công khai.
"Các cậu xem diễn đàn chưa?"
"Rồi, nhìn rồi, cô ta ghê tởm thật!"
"Tớ đã biết mà, sao cô ta có thể được điểm tuyệt đối, hóa ra là dùng thân xác để đổi..."
"Sao lại có người vô sỉ như vậy, cô ta không biết xấu hổ sao?!"
Vân Từ nhíu mày, giật lấy điện thoại của Hạ Bắc Khuynh.
Trên diễn đàn đã náo loạn cả lên, một bài viết được ghim lên đầu trang.
Đó là một bài đăng ẩn danh, tiêu đề vô cùng bắt mắt: "Tin nóng! Người đạt điểm tuyệt đối lần này có quan hệ mờ ám với giáo sư An Lâm Tùng, nghi ngờ gian lận trong thi cử, điểm giả dối!"
Phía dưới dán mấy tấm hình, Vân Từ và An Lâm Tùng đứng ở cửa khách sạn.
Bình luận bên dưới đầy rẫy lời lăng mạ Vân Từ, quả thực khó nghe.
Trong tình huống không có bất kỳ bằng chứng nào, gần như tất cả mọi người đều cho rằng Vân Từ đã thông đồng với giáo sư An Lâm Tùng, dùng thân xác để lấy đề thi và đáp án trước, điểm tuyệt đối là do gian lận mà có.
Hạ Bắc Khuynh kinh ngạc hỏi: "Đừng nói là bây giờ cậu mới biết đấy chứ?"
"Ừm."
"Gan dạ thật, chẳng lẽ cậu đi suốt quãng đường chưa nhận ra người khác đang nhìn và bàn tán về cậu sao?"
Vân Từ ném điện thoại lại cho Hạ Bắc Khuynh: "Người khác nhìn và bàn tán về tôi vẫn luôn rất nhiều, sớm đã quen rồi."
Hạ Bắc Khuynh á khẩu.
Cửa lớp học đột nhiên bị gõ vang, một bạn học đứng ngoài cửa.
"Vân Từ có ở đây không, đi đến phòng hiệu trưởng một chuyến."
Nghe vậy, Vân Từ đứng lên.