Chương 20

Ngoài cô ra, trên thế giới này, e rằng không có người thứ hai có thể nghĩ ra cách làm kỳ diệu như vậy!

Vân Từ nhướn lông mày: "Ông thử thay thế biểu thức số học ở giữa bằng chữ xem."

An Lâm Tùng làm theo lời cô, cuối cùng nhận được chữ "Vân".

Vân Từ đã l*иg họ của mình vào biểu thức số học.

An Lâm Tùng nâng tờ giấy lên như được báu vật, đi đi lại lại trong phòng, kích động đến lắp bắp: "Tiểu Từ Từ... Cháu thật sự... Thật sự đã liên tục làm mới nhận thức của ông!"

Vân Từ nhếch khóe môi, đứng dậy, cầm lấy cặp sách: "Ông cứ từ từ mà xem, cháu đi trước đây."

Thứ hai.

Bài thi đã được chấm xong.

Chu Lam cầm bảng điểm bước vào lớp.

Nguyễn Phỉ Nguyệt vén tóc dài, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tự tin.

Cô ta đã sớm dò hỏi nên biết mình được 99 điểm, chỉ cách điểm tuyệt đối 1 điểm, sẽ không có ai cao hơn mình.

Người được chọn đi thi lần này, chắc chắn là cô ta!

Chu Lam đứng trên bục giảng, tươi cười rạng rỡ: "Các em học sinh, lần thi này tuy khó, nhưng điểm trung bình của lớp chúng ta đứng đầu toàn trường. Không những thế, người đạt điểm tuyệt đối duy nhất của trường cũng ở lớp chúng ta!"

Sắc mặt Nguyễn Phỉ Nguyệt trầm xuống.

Điểm tuyệt đối?

Sao lại có người được điểm tuyệt đối chứ?!

Trong lớp học ồ lên.

"Đùa hả, đề khó vậy mà cũng có thể được điểm tuyệt đối sao? Là vị nào thế?"

"Có phải Phỉ Nguyệt không?"

"Sắc mặt Phỉ Nguyệt hình như không tốt lắm..."

"Trật tự! Bây giờ cô công bố, bạn học đạt điểm tuyệt đối này chính là..."

Chu Lam cúi đầu tìm kiếm trên bảng điểm, nhìn thấy con số tròn trĩnh đó, bà ta lộ ra nụ cười tự hào, nhưng khi ánh mắt dịch sang tên thì bà ta lập tức sững sờ.

Người được điểm tuyệt đối lại là...

Lại là...

Vân Từ?!

Chu Lam dùng sức dụi dụi mắt.

Bà ta không nhìn nhầm chứ?

Sao có thể!

Chu Lam hoảng loạn tìm bài thi của Vân Từ, muốn xem đã sai ở đâu, nhưng lại thấy mỗi câu trả lời đều đẹp đẽ, toàn là dấu tích đúng đỏ chói. Nét chữ thanh tú, ngay cả bề mặt bài thi cũng sạch sẽ nhất!

Thấy Chu Lam mãi không công bố, mọi người đều có chút sốt ruột, bắt đầu giục giã.

"Vị đại thần này rốt cuộc là ai vậy, tớ tò mò muốn chết rồi!"

"Cô Chu Lam sao thế? Cứ như bị ngây người vậy."

"Cô ơi, đừng úp mở nữa, mau nói cho chúng em biết đi!"

Chu Lam cứng đờ ngẩng đầu, sắc mặt tái mét nhìn về phía Vân Từ ở hàng cuối, khó khăn cất lời: "Bạn học đạt điểm tuyệt đối chính là... Vân Từ!"

Một câu nói, tựa như quả bom, khiến lớp học nổ tung.

"Tai tớ có vấn đề sao? Cô Chu nói ai thế? Vân Từ?!"

"Vân Từ là người duy nhất được điểm tuyệt đối sao? Cô ta? Học sinh dở tệ này? Cái đồ lưu manh này?"

"Không phải là Nguyễn Phỉ Nguyệt sao?"

"Bài thi chấm sai rồi!"

"Nhưng tớ nghe nói, người chấm bài thi chính là giáo sư An mà..."

Vân Từ đang ngủ gật, lúc này mới ngẩng đầu lên.

Cô nheo đôi mắt ngái ngủ, từ từ đi đến bục giảng.

Chu Lam trừng mắt, vẻ mặt kinh hãi hơn cả thấy ma.

Vân Từ đưa tay ra.

Thấy Chu Lam vẫn đứng im, cô trực tiếp rút bài thi.

Trên ghế ngồi, sắc mặt Nguyễn Phỉ Nguyệt trắng bệch, cắn chặt môi, đáy mắt cuộn lên một nỗi oán hận, đến móng tay cắm vào lòng bàn tay cũng không cảm thấy đau.

Ông trời đang trêu đùa cô ta sao?

Là ai thì cô ta cũng chấp nhận, nhưng tại sao lại là Vân Từ!

Chẳng lẽ...

Trong lòng Nguyễn Phỉ Nguyệt đột nhiên nảy ra một phỏng đoán táo bạo.

Cô ta lập tức lấy điện thoại ra, lật đến những tấm ảnh chụp lén mấy ngày trước.