Nói là không thiên vị, nhưng từng câu từng chữ đều đầy sự thiên vị.
Thật buồn cười…
Vân Từ nhún vai: “Không sao cả.”
***
Trên một chiếc Maybach, Hạ Bắc Khuynh đang nhìn mọi chuyện xảy ra qua cửa kính xe.
“Mẹ nó! Đó chính là chị dâu tương lai của em à, trông cũng khá xinh đấy.”
Anh ta quay sang người đàn ông bên cạnh hỏi: “Anh Triệt, anh thấy thế nào?”
Người đàn ông tựa lưng vào ghế, dáng vẻ lười biếng. Bàn tay trắng trẻo thon dài, hàng mi cong vυ"t che khuất đôi mắt đào hoa lười nhác, trong mắt là màu sáng nhàn nhạt, quyến rũ đến mê người. Nốt ruồi lệ dưới mắt lại càng tăng thêm khí chất mị hoặc.
Làn da trắng lạnh, ngũ quan sắc sảo, toát lên vẻ xa cách khó gần.
Anh khẽ hé môi: “Phụ nữ? Không hứng thú.”
Giọng nói trầm thấp, gợi cảm, vang lên như tuyết lạnh đầu đông còn chưa tan, lan vào màng nhĩ khiến người nghe rùng mình.
Hạ Bắc Khuynh “à ồ” một tiếng.
Chết rồi, bệnh của anh Triệt lại tái phát rồi sao?
Diệp Mỹ Phán dẫn Vân Từ lên phòng khách tầng hai.
Căn phòng theo phong cách châu Âu, bài trí tinh xảo, sạch sẽ không tì vết.
Vân Từ chỉ liếc mắt một vòng, gương mặt không chút cảm xúc.
“A Từ.” Diệp Mỹ Phán kéo cô ngồi xuống mép giường, vẻ mặt nghiêm túc: “Đã đưa con về rồi, có một việc… mẹ cần nói trước với con.”
Vân Từ cúi đầu nghịch điện thoại, lơ đãng đáp: “Ừ.”
Diệp Mỹ Phán nói: “Thật ra… con có một vị hôn phu.”
Nghe vậy, động tác của Vân Từ khựng lại.
“Là hôn ước từ trong bụng mẹ, hai nhà đã đính ước từ khi con còn chưa chào đời.”
Giọng Vân Từ rất bình tĩnh: “Ai?”
“Là nhà họ Quân ở Bắc Kinh.” Diệp Mỹ Phán thở dài: “Con lớn lên ở nông thôn nên có thể chưa biết, nhưng nhà họ Quân… là gia tộc mà chúng ta tuyệt đối không thể đắc tội!”
Họ Quân ở Bắc Kinh — bốn chữ khiến người nghe phải rúng động.
Tổ tiên nhà họ Quân từng là công thần khai quốc của nước Diệc, các đời sau đều là nhân vật có tiếng trong giới.
Đến đời Quân Hiển Vinh mới bắt đầu chuyển sang thương trường, lĩnh vực trải rộng khắp nơi, nắm giữ gần như nửa nền kinh tế nước Diệc. Ngay cả giới quân đội và quyền quý cũng phải dè chừng vài phần.
Mà con trai độc nhất của ông ta - Quân Tư Triệt, lại càng thần bí khó đoán, hành tung quái lạ.
Từ sau tai nạn xe hai năm trước, tinh thần của anh ta có vẻ… không bình thường.
Thật ra ban đầu, khi biết về những “vết nhơ” trong quá khứ của Vân Từ, Diệp Mỹ Phán vốn không định đón cô về.
Nhưng ngày cưới sắp đến gần, bà ta lại không nỡ để Phỉ Nguyệt cưới một người bị “bệnh thần kinh” như Quân Tư Triệt nên mới đưa Vân Từ về thay thế.
Nói thật lòng, Phỉ Nguyệt thông minh xinh đẹp, ngoan ngoãn hiểu chuyện còn Vân Từ thì chẳng có gì ngoài tai tiếng và phiền phức. Nếu không vì Phỉ Nguyệt, bà ta thậm chí không muốn thừa nhận Vân Từ là con gái mình.
Lúc này, nét mặt Vân Từ vẫn lãnh đạm, khiến người khác khó đoán được cô đang nghĩ gì.
Diệp Mỹ Phán nắm lấy tay cô, cố tỏ ra khó xử: “Mẹ biết… con chắc chắn không đồng ý, nhưng chuyện này thật sự không còn cách nào khác…”
***
Vân Từ khẽ nhướng mày, đột nhiên hỏi: “Tại sao không phải là Nguyễn Phỉ Nguyệt?”
Một câu khiến Diệp Mỹ Phán nghẹn họng.
“Cái này… mẹ nói rồi mà, là hôn ước từ trong bụng mẹ, lúc đó trong bụng mẹ là con chứ không phải Phỉ Nguyệt…”
Vân Từ nghiêng đầu nhìn bà ta, đôi mắt đẹp long lanh lạnh như băng, khiến người đối diện cảm thấy ớn lạnh.
Cô khẽ nhếch môi cười, giọng mỉa mai: “Nhưng chẳng phải người sống mười tám năm dưới danh xưng thiên kim nhà họ Nguyễn là cô ta sao?”
Đôi mắt Diệp Mỹ Phán trợn to, nhất thời không biết nói gì.
Vân Từ không vòng vo nữa, nói từng chữ sắc như dao: “Cô ta được nuông chiều như công chúa, hưởng hết vinh quang và quyền lợi của thiên kim thật sự, vậy mà khi phải gánh lấy hệ quả thì lại đẩy cho người khác? Trên đời này có cái lý nào như vậy không?”
Khóe môi cô hiện lên một nụ cười lạnh, khiến Diệp Mỹ Phán không khỏi rùng mình.
“A Từ… mẹ không có ý đó…”
Vân Từ nhét điện thoại vào túi, đứng dậy.
“Chuyện này… để sau hãy nói.”
Nói xong liền rời khỏi phòng, không quay đầu lại.