"Còn có, người bị tôi dùng dao uy hϊếp tên là Tần Vũ." Vân Từ nhướng mày, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Nguyễn Phỉ Nguyệt đứng sau lưng Diệp Mỹ Phán.
"Anh ta tìm tôi gây rắc rối, chắc là vì cô nhỉ."
Nguyễn Phỉ Nguyệt đang vui mừng khi thấy người khác gặp họa thì nụ cười chợt cứng lại.
Diệp Mỹ Phán kinh ngạc nhìn cô ta: "Đây là có ý gì?"
Vân Từ không nói thêm nữa, cô quay người bước lên lầu, dáng vẻ nhẹ nhàng.
Phía sau, Nguyễn Phỉ Nguyệt vội vã biện giải: "Không phải, mẹ, Tần Vũ chỉ là bạn cùng lớp với con, con không thân với anh ta, con không biết gì cả..."
Trở lại phòng ngủ, Vân Từ tắm rửa xong, nằm ngửa trên giường và lấy ra một lá bùa hộ mệnh từ dưới gối. Lá bùa màu vàng cam, chỉ nhỏ bằng nửa bàn tay. Cô giơ lên soi trước ánh đèn, cẩn thận quan sát, trong đôi mắt trong veo lấp lánh ánh nước.
Khi còn nhỏ ốm yếu, đây là lá bùa mẹ cô đã cầu cho cô.
Bất cứ ai, có thể dùng bất cứ ngôn từ gì để mắng cô, nhưng tuyệt đối không được sỉ nhục mẹ cô!
Tiếng chuông vào học vang lên, giáo viên toán học Chu Lam bước vào lớp, đứng trên bục giảng và nói: "Thông báo với các em một việc, cuộc thi Olympic Toán quốc tế thường niên sắp bắt đầu rồi. Giáo sư quốc gia An Lâm Tùng sẽ đến trường chúng ta đích thân ra đề, tiến hành một bài kiểm tra. Bạn có điểm cao nhất sẽ đại diện cho trường chúng ta tham gia cuộc thi Olympic Toán quốc tế."
Lời này vừa thốt ra, cả lớp ồ lên.
"Trời ơi! Giáo sư An Lâm Tùng, thần tượng của tôi!"
"Đề của giáo sư An khó lắm... Còn nhớ lần thi thử tháng trước không? Đã làm khó rất nhiều người..."
"Bạn giỏi toán nhất là Nguyễn Phỉ Nguyệt, lần này chắc chắn là cô ấy rồi!"
Ngồi ở hàng ghế đầu, Nguyễn Phỉ Nguyệt ngẩng đầu, nở nụ cười đầy tự tin.
"Trật tự! Trật tự! Lần này tất cả phải làm bài thật tốt!" Chu Lam lướt mắt khắp lớp, thấy Vân Từ đang nằm ngủ ở cuối lớp, đầu Chu Lam lại bắt đầu đau.
Vân Từ này, không có học vấn hay nghề nghiệp gì, cả ngày đi học chỉ ngủ, chắc chắn sẽ kéo điểm trung bình của cả lớp xuống.
Nhìn thấy cô, Chu Lam liền chướng mắt, đúng là một mẩu cứt chuột, hỏng cả một nồi cháo!
Lúc ăn tối, Nguyễn Phỉ Nguyệt nhắc đến cuộc thi Olympic Toán.
Nguyễn Hi Thần xoa đầu cô ta, trêu chọc: "Cái này còn phải nghĩ sao, người đi thi đấu nhất định là em gái anh rồi."
Nguyễn Phỉ Nguyệt đỏ mặt: "Anh, đừng nói vậy, nhỡ không phải em thì sao..."
"Yên tâm, không có nhỡ đó đâu."
Diệp Mỹ Phán cười vui vẻ.
Điều khiến bà ta tự hào nhất chính là đã nuôi Nguyễn Phỉ Nguyệt hoàn hảo đến vậy.
Rồi bà ta lại nhìn sang Vân Từ...
Khóe miệng Diệp Mỹ Phán lập tức trùng xuống, bà ta nghiêm giọng nói với Vân Từ: "A Từ, có gì không hiểu trong học tập thì con có thể hỏi Phỉ Nguyệt nhiều hơn."
Nguyễn Phỉ Nguyệt thẳng lưng, khinh miệt liếc Vân Từ, cùng Diệp Mỹ Phán chờ đợi câu trả lời của cô.
Thế nhưng, Vân Từ lại lấy điện thoại ra, đứng dậy nghe máy.
"Ừm... Có rảnh..."
Và cứ thế rời khỏi bàn ăn.
Từ đầu đến cuối, cô không hề cho họ một ánh mắt thừa thãi nào.
Diệp Mỹ Phán và Nguyễn Phỉ Nguyệt đồng loạt há hốc mồm.
Họ đã bị lơ đẹp!