Tần Vũ cũng được xem là một tên côn đồ khét tiếng trong trường. Chuyện bị một cô gái dùng dao uy hϊếp nhanh chóng lan truyền khắp trường, kéo theo cả cái tên Vân Từ cũng trở nên nổi như cồn.
Kết quả là, tin đồn càng ngày càng bị thổi phồng.
Buổi sáng, cô vẫn là “đại tỷ” dám dạy dỗ Tần Vũ. Đến buổi chiều, cô đã bị đồn thành “nữ ma đầu” gϊếŧ người không chớp mắt.
Tan học.
Vân Từ bước ra khỏi cổng trường, trực tiếp chui vào một chiếc xe.
Trong xe, một ông già tóc bạc phơ, mặc bộ vest chỉn chu, tinh thần phấn chấn, bất ngờ ôm chầm lấy cô.
Ông hét lên: “Tiểu Từ Từ!”
Trông chẳng khác gì một ông già không đứng đắn.
Vân Từ đã quen với chuyện này, ngoắc ngoắc ngón tay về phía ông: “Đồ đâu?”
An Lâm Tùng bĩu môi: “Lâu thế không gặp, cháu không thèm nói nhớ ông chỉ biết hỏi đồ thôi!”
“Mau lên.”
“Đây, đây.” An Lâm Tùng đưa cho Vân Từ một túi nhựa.
Vân Từ nhận lấy, mở túi ra. Bên trong là hai con búp bê Doraemon và vài chai sữa AD Canxi.
Cô hài lòng nhếch môi, lấy một chai, cắm ống hút vào, hút mạnh hai ngụm.
Sảng khoái.
An Lâm Tùng vỗ vai Vân Từ: “Kỳ thi Olympic Toán tuần sau của trường cháu, ông đích thân ra đề. Cháu phải thi tốt đấy.”
Vân Từ ngậm ống hút, lẩm bẩm: “Quá đơn giản, chẳng thú vị.”
“Ông biết, mấy đề này đối với Phó Chủ tịch Hiệp hội Olympic Toán quốc tế như cháu đúng là chẳng có chút thách thức nào. Nhưng chẳng phải cháu vừa chuyển đến nhà mới sao? Thể hiện tốt một chút, bố mẹ mới của cháu sẽ càng thích cháu hơn.”
Vân Từ liếc An Lâm Tùng một cái: “Ai cần họ thích?”
Cô nhóc này… bướng thật!
An Lâm Tùng cứng họng, không biết nói gì.
Đột nhiên, như nhớ ra điều gì, đôi mắt già nua của ông lóe lên một tia ranh mãnh. Ông cười với Vân Từ: “Ông có một bộ truyện Doraemon đầy đủ, bản có chữ ký của chính tác giả. Chỉ cần cháu thi tốt, ông sẽ tặng hết cho cháu, thế nào?”
Vân Từ lạnh mặt: “Ông uy hϊếp cháu?”
“Cẩn thận từ ngữ, không phải uy hϊếp mà là giao dịch.”
Cám dỗ này đúng là lớn, Vân Từ cảm thấy ngứa ngáy trong lòng. An Lâm Tùng còn ở bên cạnh dụ dỗ: “Bộ đầy đủ đấy, có chữ ký của tác giả, có tiền cũng không mua được đâu, cơ hội ngàn năm có một…”
Vân Từ nhắm mắt, cuối cùng cắn răng: “Được.”
***
Trở về nhà họ Nguyễn, Diệp Mỹ Phán và Nguyễn Phỉ Nguyệt đang ngồi ở phòng khách.
Diệp Mỹ Phán mặt mày xanh mét, vừa thấy Vân Từ, bà ta liền đứng phắt dậy, dường như đang cố ý đợi cô về.
Không cần đoán cũng biết bà ta muốn gì.
Quả nhiên, Vân Từ vừa định bước lên lầu đã bị bà ta gọi lại.
“A Từ! Lại đây!”
Vân Từ đứng yên, không động đậy: “Có việc gì?”
Diệp Mỹ Phán nghiêm giọng chất vấn: “Mẹ nghe nói hôm nay con dùng dao uy hϊếp bạn học ở trường, có thật không?!”
“Ừm…” Vân Từ bình thản đáp: “Thật.”
Mắt Diệp Mỹ Phán tối sầm lại, suýt nữa tức đến ngất.
“A Từ, con điên rồi à?! Con tưởng đây là cái làng quê mà con muốn làm gì thì làm sao?! Bây giờ con là tiểu thư nhà họ Nguyễn, từng lời nói, hành động đều đại diện cho nhà họ Nguyễn!”
Bà ta vốn nghĩ đứa trẻ này chỉ có tính tình kỳ lạ một chút, không ngờ lại làm ra chuyện tệ hại như vậy!
Nghĩ đến việc đứa trẻ này mang dòng máu của mình, bà ta lại cảm thấy cực kỳ ghê tởm.
“Mẹ nuôi của con đúng là đồ nhà quê, không có văn hóa, ngay cả dạy con cũng không biết!”
Nghe đến đây, sắc mặt Vân Từ trầm xuống trong mắt lóe lên một tia hung ác.
Ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao khiến Diệp Mỹ Phán rùng mình.
Đột nhiên, Vân Từ nhếch môi cười, nụ cười rợn người, lạnh lùng nói: “Nói cho rõ, tôi không thèm làm con gái nhà họ Nguyễn. Bà muốn thì cứ việc gửi tôi về.”
Diệp Mỹ Phán sững sờ: “Con… con nói gì?”
Vân Từ khoanh tay, dáng người mảnh mai tựa vào lan can cầu thang nhìn xuống Diệp Mỹ Phán từ trên cao: “Tại sao đón tôi về, bà biết rõ hơn ai hết.”
Diệp Mỹ Phán trợn mắt, không thốt nên lời.