Vân Từ ngồi xuống ghế, Hạ Bắc Khuynh lập tức ghé đầu sang hỏi: “Ảnh trên diễn đàn trường, cậu thấy chưa?”
“Chưa.” Vân Từ nhạt nhẽo đáp.
“Có người đăng một tấm ảnh khỏa thân của Tần Vũ lên đó, ngay cả một chiếc qυầи ɭóŧ cũng không để lại cho cậu ta, quá độc ác! Cậu xem này…” Hạ Bắc Khuynh lấy điện thoại đưa đến trước mặt Vân Từ, dừng lại vài giây rồi vội vàng thu lại: “Không được, không được, cậu là con gái, tốt nhất đừng xem.”
Lúc này, cửa lớp học bị đạp mạnh một tiếng “rầm”.
Tần Vũ dẫn theo vài đàn em, khí thế hùng hổ xông vào, lao thẳng đến trước mặt Vân Từ, một cước đá bay bàn học hung hăng túm lấy cổ áo cô, khuôn mặt đã méo mó vì tức giận.
“Con nhãi! Mày dám chụp ảnh khỏa thân của tao đăng lên mạng, tao thấy mày đúng là muốn chết!”
Hạ Bắc Khuynh đột ngột đứng bật dậy, ném mạnh điện thoại xuống đất: “Tần Vũ, mày dám động đến cô ấy thử xem!”
Các bạn học bị cảnh tượng này dọa sợ, vội vàng tránh xa để xem kịch.
Vân Từ khẽ nâng mí mắt nhìn Tần Vũ như nhìn một thằng ngốc, im lặng một lúc mới lười biếng mở miệng: “Sao cậu lại chắc chắn là tôi chụp?”
Tần Vũ mặt mày dữ tợn, nghiến răng ken két: “Tấm ảnh được chụp tối qua ở hộp đêm, không phải mày thì còn ai vào đây!”
Vân Từ hất cằm về phía sau lưng Tần Vũ: “Tối qua ở bữa tiệc rượu, ngoài tôi, bọn họ cũng có mặt.”
Tần Vũ lập tức ngoảnh đầu nhìn lại.
Đám đàn em phía sau vội lắc đầu: “Không liên quan đến bọn em, cho bọn em gan hùm mật gấu, bọn em cũng không dám chụp ảnh khỏa thân của đại ca đâu!”
“Mẹ kiếp, coi ông đây là khỉ mà đùa sao, bây giờ ông sẽ gϊếŧ chết mày!” Kèm theo một tiếng chửi thề, Tần Vũ vung nắm đấm nhắm thẳng vào đầu Vân Từ mà đập xuống.
Đột nhiên, anh ta cảm thấy cổ mát lạnh, nắm đấm lập tức cứng lại giữa không trung, mắt càng lúc càng mở to cho đến khi đôi đồng tử tràn đầy nỗi sợ hãi.
Một con dao sáng loáng kề sát cổ Tần Vũ, lưỡi dao áp vào da, mang đến từng đợt lạnh buốt thấu xương.
Vân Từ đang nắm chuôi dao, hàng chục cặp mắt nhìn vào nhưng không ai thấy rõ cô ra tay lúc nào.
Mọi người đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.
Vân Từ trầm giọng: “Không sợ bị cắt đứt động mạch thì cứ thử xem.”
Tần Vũ lập tức sợ hãi, nuốt nước bọt, sợ đến mức không dám thở mạnh: “Vân… bạn học Vân Từ, cậu bỏ dao xuống, có gì từ từ nói…”
Hạ Bắc Khuynh bên cạnh ngây người, sau khi hồi thần lại, cười khẩy: “Giờ thì biết nói chuyện đàng hoàng rồi à?”
Vân Từ chậm rãi cúi người ghé sát, đôi môi hồng kề bên tai Tần Vũ, giọng nói lạnh lẽo như vọng lên từ địa ngục sâu thẳm.
“Nếu cậu còn dám động tay động chân với tôi, tôi sẽ cắt đứt gân tay gân chân cậu, để cậu nửa đời sau chỉ có thể nằm trên giường làm phế nhân!”
Tần Vũ run rẩy toàn thân, suýt nữa khuỵu xuống đất.
Vân Từ dùng ánh mắt giễu cợt liếc xéo anh ta: “Còn không cút đi?”
“Mau… mau đỡ tao đi…” Giọng Tần Vũ run rẩy không thành câu.
Đám đàn em vội dìu anh ta, hoảng loạn chạy trốn.
Mọi người trở về chỗ ngồi, vẫn còn chưa hết kinh hoàng.
“Đáng sợ quá, cậu ta dám mang dao đến trường…”
“Tôi đã nói cậu ta là một nữ côn đồ mà!”
“Trước đây không phải cậu ta từng gϊếŧ người thật chứ?”
Nguyễn Phi Nguyệt nhìn bức ảnh vừa chụp trong điện thoại, lộ ra nụ cười hài lòng.
Vốn định lợi dụng Tần Vũ để đối phó Vân Từ, không ngờ thằng nhát gan Tần Vũ đó ngay cả việc nhỏ này cũng không làm nổi, cô ta thực sự nuốt không trôi cục tức này!
Nếu mẹ nhìn thấy những bức ảnh này, sẽ có biểu cảm gì nhỉ?
Cô ta rất mong chờ…
Bên này, Vân Từ thu con dao vào tay áo, dựng lại chiếc bàn bị đá ngã.
Hạ Bắc Khuynh đột nhiên giơ ngón cái về phía cô: “Bạn học Vân Từ, cậu thật sự quá ngầu!”
Anh ta cả đời chưa từng phục ai là con gái.
Chị dâu là người đầu tiên!