Chương 14: Đại tỷ là đại tỷ

Quán bar về đêm, ánh đèn đỏ rực rỡ, khắp nơi xa hoa trụy lạc.

Vân Từ nén cảm giác ghê tởm tìm đến đúng phòng riêng, khẽ nhấc chân đá mạnh cửa.

Tần Vũ cùng đám đàn em đang ngồi thu lu trên ghế sofa, ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy một cô gái đứng ở cửa ra vào bị ánh sáng phía sau bao phủ, nét mặt lạnh tanh, ánh mắt sắc như dao, khí thế hừng hực như muốn đánh nhau.

Mất mấy giây bọn họ mới hoàn hồn lại.

Tần Vũ lập tức đứng dậy đón tiếp: “Bạn học Vân Từ, cuối cùng cậu cũng đến rồi.”

Ngay sau đó, anh ta liếc mắt ra hiệu cho đám đàn em.

Mấy tên đàn em liền nhấc chai rượu lên, sẵn sàng hành động.

Con nhỏ chết tiệt, mày tự chui đầu vào rọ!

Vân Từ bước vào phòng, ánh mắt liếc sơ qua đống chai lọ bày la liệt trên bàn.

Vừa ngồi xuống, Tần Vũ đã đẩy một chai rượu đến trước mặt cô: “Đây đều là những loại rượu tôi đặc biệt chuẩn bị cho cậu đấy.”

Giọng điệu đầy ẩn ý đen tối.

“Bạn học Vân Từ muốn thử chai nào trước?”

Vân Từ nhướn mày: “Sao cũng được.”

Tần Vũ không buồn vòng vo nữa, định chuốc cho cô một ly rượu nặng nhất để hạ gục luôn. Trong mắt anh ta ánh lên vẻ tàn nhẫn, chọn ngay chai rượu có độ cồn cao nhất.

Nhưng vừa định rót thì Vân Từ giơ tay ngăn lại.

Tần Vũ sửng sốt: “Bạn học Vân Từ, cậu làm gì vậy?”

Vân Từ không nói gì, giật lấy chai rượu trong tay anh ta rồi ngửa cổ, trực tiếp tu thẳng vào miệng.

Cả bọn sững sờ.

Mới vào mà chơi lớn vậy?!

Rất nhanh, chai rượu cạn sạch. Vân Từ mặt không đỏ, tim không loạn ngẩng đầu nhìn Tần Vũ, đôi mắt như hồ thu lạnh lẽo, toát ra vẻ khıêυ khí©h.

Con nhỏ này uống khỏe dữ vậy?

Tần Vũ không cam lòng bị lép vế, cũng vớ lấy một chai rượu, uống ừng ực. Đám đàn em cũng lần lượt cạn ly theo.

Sau vài vòng, tất cả đều nằm gục, không ai đứng vững, chỉ còn Vân Từ vẫn ngồi đó, vững như núi.

Tần Vũ nằm vật dưới đất, nôn mửa ầm ĩ, chẳng còn chút oai phong nào.

Vân Từ tiện tay túm cổ áo một tên đàn em, tiếp tục rót rượu vào miệng anh ta.

Tên đó say xỉn đến mơ màng, khóc lóc cầu xin: “Không nổi nữa rồi… Tha cho em… Chị lợi hại quá… Chị là đại ca… Không, đại tỷ! Tha mạng em…”

Vân Từ lạnh giọng: “Không muốn uống? Vậy thì nói thật đi, mấy người gọi tôi tới đây để làm gì?”

Tên đó mím môi không nói.

“Không nói? Tốt, xem ra cậu vẫn chưa đủ say.” Vân Từ đổi sang một chai mạnh hơn.

“Đừng đừng đừng! Em nói! Em nói mà…” Tên đàn em lập tức khai ra:

“… Lão đại muốn chuốc rượu chị… rồi lột đồ chị, chụp ảnh khỏa thân đăng lên mạng… Ai bảo chị không biết điều, dám bắt nạt công chúa Phỉ Nguyệt…”

Quả nhiên… là vì Nguyễn Phỉ Nguyệt.

Vân Từ híp mắt, nở nụ cười lạnh.

Máy ảnh vẫn nằm ngay trên bàn trà.

Cô cầm lấy, đi thẳng tới trước mặt Tần Vũ, dùng mũi chân đạp anh ta lật lại, cúi xuống, xé toạc cổ áo anh ta.

Lặng im vài giây, Vân Từ đứng thẳng dậy, rời khỏi phòng, gọi một bartender nam đến, đưa máy ảnh cùng một xấp tiền mặt cho anh ta rồi chỉ về phía phòng VIP phía sau: “Làm giúp tôi một việc.”

Gió đêm thổi lạnh buốt. Sau khi giải quyết xong xuôi, Vân Từ vừa bước ra khỏi cửa quán bar, một bóng đen vụt qua, cô đâm sầm vào một “bức tường thịt”.

Cô lùi lại hai bước, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông lọt vào mắt.

Quân Tư Triệt?!

Tim Vân Từ khựng lại, sắc mặt vẫn bình tĩnh, quay người định rẽ lối khác.

Bất ngờ, cổ tay bị giữ chặt.

Giọng đàn ông trầm thấp vang lên ngay trên đỉnh đầu: “Theo dõi tôi đến tận đây?”

Vân Từ quay lại nhìn anh, bắt gặp ánh mắt sâu như vực thẳm, như một cái lưới lớn nhốt chặt con mồi là cô.

“Ý anh là gì?”

Đôi môi mỏng như lưỡi dao của Quân Tư Triệt khẽ nhếch, nửa cười nửa không, đưa tay bóp cằm Vân Từ: “Giả ngốc à? Em nghĩ kỹ năng diễn xuất tệ hại của mình lừa được ai?”

Vân Từ nghiến răng, cố kiềm chế cơn giận.

Tên này bị thần kinh, cô không chấp làm gì!

“Hửm? Sao không nói gì?” Quân Tư Triệt dùng ngón tay vuốt nhẹ lên má cô, vẻ mặt ngạo mạn, thong thả nói: “Tôi hiểu cảm giác thích một người. Nhưng tôi vẫn phải nhắc nhở em, giữa chúng ta chỉ là liên hôn. Em chưa đủ tư cách can thiệp vào đời tư của tôi.”

Mẹ kiếp, không nhịn nổi nữa!

Vân Từ đá một cú vào đầu gối anh, nhân cơ hội đẩy anh ra rồi quay người định rời đi.

Nhưng vừa bước được một bước, đã bị ôm ngang từ phía sau.

(Hết chương)