Chương 12: Mượn dao gϊếŧ người

Vân Từ mặc chiếc quần yếm bò, một tay đút túi.

Sắc mặt vẫn lạnh lùng như thường lệ, không biểu lộ cảm xúc gì cũng không nói gì mà trực tiếp bước ra khỏi cửa.

Đến trường được một lúc thì Hạ Bắc Khuynh cũng vào lớp, ngồi xuống bên cạnh cô, nghiêng người lại gần vô cùng thân thiết.

“Này, bạn cùng bàn, cậu có điện thoại không?”

Vân Từ dịch người ra xa, giữ khoảng cách: “Có việc gì?”

“Tớ dạy cậu chơi game nha?” Hạ Bắc Khuynh rút điện thoại ra lắc lư trước mắt cô, dụ dỗ: “Tuy rằng kỹ thuật tớ chỉ tạm được nhưng dạy cậu thì vẫn dư sức! Sao nào? Cơ hội miễn phí dâng đến tận cửa, cậu phải nắm lấy đó!”

Nếu có thể thu chị dâu làm đệ tử thì chẳng phải quá lời rồi sao?

Nghĩ tới thôi cũng thấy kích động.

“Cậu biết không, sư phụ tớ Tứ Nguyệt là một đại thần nổi tiếng lắm đấy. Mỗi ngày có bao nhiêu người nhắn tin xin làm đệ tử, vậy mà người chỉ trả lời mỗi tin nhắn của tớ! Cho thấy người rất coi trọng thực lực của tớ đó!”

Vân Từ không nói gì, chỉ dùng ngón tay ngoắc lấy cây bút bên cạnh, "soạt soạt" viết mấy chữ vào vở rồi đưa sang trước mặt anh ta.

Anh ta cúi đầu nhìn kỹ, thấy rõ hai chữ to nổi bật: “Đồ ngu.”

“…”

Đến giờ đọc buổi sáng, học sinh lần lượt vào lớp.

Tần Vũ cầm theo tấm vé xem kịch, đuổi theo Nguyễn Phỉ Nguyệt: “Vé này tớ phải nhờ vả mãi mới có được, cậu chắc chắn sẽ thích! Tối nay đi xem cùng nhau nhé?”

Nguyễn Phỉ Nguyệt thấy phiền liền đập mạnh cặp sách lên bàn định từ chối thì bỗng liếc thấy Vân Từ ngồi phía sau.

Lập tức, cô ta đổi ý, giật lấy vé trên tay Tần Vũ, nghiêng đầu cười: “Được thôi, tôi đồng ý.”

Vừa dứt lời, cả lớp đều sững sờ.

Ngay cả Tần Vũ cũng không thể tin nổi: “Thật… thật sao…”

Nguyễn Phỉ Nguyệt bỏ vé vào túi, cười dịu dàng: “Tất nhiên rồi, tối nay, không gặp không về nha!”

“Tớ không nằm mơ đấy chứ?” Tần Vũ vui đến mức hò hét chạy khỏi lớp: “Công chúa Phỉ Nguyệt… cô ấy đồng ý hẹn hò với mình rồi!!!”

Trông cứ như muốn loan tin khắp trường.

Hạ Bắc Khuynh chống cằm, chậc chậc cảm thán: “Không thể tin nổi? Chó liếʍ cuối cùng lại có tất cả?”

Nói xong, không nghe thấy tiếng trả lời anh ta liền quay đầu lại nhìn – hóa ra Vân Từ đã nằm gục ngủ từ lúc nào.

Chà! Chị dâu mình là Thần Ngủ chuyển kiếp à?

***

Đêm xuống, đèn hoa rực rỡ.

Tần Vũ đứng trước cửa nhà hát kịch liên tục nhìn đồng hồ. anh ta đã chờ đúng một tiếng nhưng vẫn không thấy bóng dáng Nguyễn Phỉ Nguyệt đâu.

Bên kia đường, Nguyễn Phỉ Nguyệt đang ngồi trong một nhà hàng, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Tần Vũ.

Cô ta lấy điện thoại ra, bấm gọi cho anh ta.

Vừa kết nối liền nghe thấy giọng nói sốt ruột của Tần Vũ: “Phỉ Nguyệt? Cậu sắp đến chưa? Có cần tớ qua đón không?”

Nguyễn Phỉ Nguyệt làm bộ tội nghiệp: “Xin lỗi Tần Vũ, nhà tớ vừa xảy ra chút chuyện, chắc tớ không tới kịp rồi…”

Tần Vũ lo lắng hỏi dồn: “Chuyện gì vậy? Xảy ra chuyện gì?”

Nguyễn Phỉ Nguyệt ấp úng: “Cậu cũng biết… Vân Từ được đón về nhà, cho nên…”

“Cho nên sao? Là cô ta bắt nạt cậu phải không?!”

“Không… Tớ không thể nói…” Nguyễn Phỉ Nguyệt giả vờ cố chịu đựng, giọng mang theo tiếng nức nở: “Dù cô ấy làm gì thì cũng là chuyện tớ phải chịu đựng thôi… Xin cậu đừng hỏi nữa…”

Dù chỉ là qua điện thoại thì cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ tội nghiệp, yếu ớt mà vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ của cô ta khiến ai cũng phải thương xót.

“Mẹ kiếp, con nhỏ đáng ghét kia…” Tần Vũ nghiến răng nghiến lợi: “Phỉ Nguyệt, cậu đừng sợ, cô ta dám bắt nạt cậu, tớ nhất định sẽ khiến cô ta phải trả giá!”

“Tần Vũ… cậu đừng làm gì dại dột…”

Tút… Cuộc gọi bị ngắt.

Qua ô cửa kính, nhìn bóng dáng Tần Vũ giận dữ rời đi, Nguyễn Phỉ Nguyệt khẽ nhếch môi cười lạnh rồi tiện tay ném vé xem kịch vào thùng rác.

Chiêu "mượn dao gϊếŧ người" này, đúng là hữu hiệu quá mức!

***

Sáng hôm sau, Tần Vũ tập hợp tất cả đàn em trong trường.

“Tụi bây nghĩ cách dạy cho con nhỏ đáng ghét kia một bài học cho tao! Để nó không dám đυ.ng đến Phỉ Nguyệt nữa!”

Đám đàn em bắt đầu bàn bạc đủ loại trò xấu.

“Hay là tụi mình đánh cho nó một trận?”

“Không được, lần trước mày cũng thấy rồi mà, nhỏ đó ghê gớm lắm.”

“Hay là tụi mình chuốc say nó, lột đồ rồi chụp ảnh khỏa thân đăng lên mạng để nó không còn mặt mũi sống nữa?”

(Hết chương)