Vừa thấy tin nhắn, Vân Từ thuận tay trả lời hai chữ: "Có việc?"
[Bắc Khuynh Tiểu Bảo Bối]: "Sư phụ, hôm nay em có bạn cùng bàn mới, người biết không? Cô ấy kỳ cục lắm luôn, đến cả 《W2》 cũng chưa từng chơi! Em định dạy cô ấy chơi nhân tiện thu nhận làm đệ tử. Đến lúc đó người sẽ có đồ tôn rồi nha!"
Vân Từ nhìn tin nhắn, trong đầu hiện lên ánh mắt cười cong cong của thiếu niên.
Nói thật thì chuyện cô nhận đệ tử này hoàn toàn là tình cờ.
Một buổi trưa nào đó, một người chơi có ID tên "Khuynh Bảo" gửi tin nhắn riêng trong game cho cô.
Có thể thu nhận em làm đệ tử không?
Tin nhắn trong game, mỗi ngày cô nhận cả đống chưa bao giờ đọc qua.
Lúc ấy, tâm trạng cô không tốt nên tiện tay click mở tin nhắn ấy, định bụng trả lời cho có lệ thôi.
Không ngờ máy tính bỗng dưng bị đơ, cô mới gõ được hai chữ thì tin nhắn đã bị gửi đi mất.
Kết quả là người kia ngay lập tức chụp màn hình lại, dán thẳng lên kênh thế giới cho cả thiên hạ cùng xem.
Khi cô sửa xong máy tính mới phát hiện cả server quốc gia đều biết cô đã nhận đệ tử.
Là một đại thần, tin nhắn đó đúng là do cô gửi, giờ mà chối thì chẳng khác nào nuốt lời, vô cùng mất mặt.
Cô chỉ đành cắn răng nhận.
***
Lúc này, Hạ Bắc Khuynh đang cuộn mình trên sofa, hí hửng chờ được sư phụ khen ngợi.
"Tinh" một tiếng, anh ta vội mở tin nhắn ra thì chỉ thấy hai chữ: "He he."
Hạ Bắc Khuynh lập tức ngây người, không thể tin nổi.
Sư phụ nhắn "He he"?
Sư phụ đang giận sao?
Nhưng anh ta có nói gì sai đâu chứ!
Còn bên này, Vân Từ tắt điện thoại ôm lấy gối ôm Doraemon định đi ngủ.
Nhưng chưa kịp nằm xuống thì cửa phòng đã bị gõ.
Vừa mở cửa đã thấy Nguyễn Hi Thần đứng ngoài, sắc mặt u ám, trong mắt đầy chán ghét: "Tôi cảnh cáo cô, đừng có bắt nạt Phỉ Nguyệt nữa, nếu không tôi sẽ không tha cho cô!"
Thì ra là tới để chất vấn.
Vân Từ híp mắt lại, ánh mắt lạnh lùng dáng người mềm mại dựa vào khung cửa: "Tôi bắt nạt cô ta?"
Vẻ mặt bất cần đời đó càng khiến Nguyễn Hi Thần tức giận.
"Cả nhà họ Nguyễn đều coi Phỉ Nguyệt như công chúa mà yêu thương, từ nhỏ tới lớn chưa từng để em ấy rơi một giọt nước mắt. Nếu không phải vì cô, sao em ấy phải bỏ nhà ra đi?!"
Vân Từ nhếch môi cười, trông vừa ngang tàng vừa kiêu ngạo: "Vậy tôi cũng khuyên anh một câu, nếu không muốn con chó của mình xảy ra chuyện thì với tư cách chủ nhân tốt nhất nên giữ chặt dây xích, đừng có chạy đến đây chất vấn tôi."
Cái gì?!
Nguyễn Hi Thần sững người, nghẹn họng không nói được câu nào.
Không ngờ lại bị phản đòn đau đến vậy.
Đang ngẩn người, Vân Từ đã tiến lên một bước áp sát ghé đầu bên tai anh ta.
Hơi thở phả ra lạnh lẽo, môi cô khẽ mở: "Phải làm sao đây? Tôi trời sinh đã là kẻ phản nghịch, càng bị cấm tôi lại càng muốn làm. Nếu không muốn công chúa nhỏ của anh bị ức hϊếp thì đừng đến trêu chọc tôi."
Nói xong, "Rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại.
Chỉ còn Nguyễn Hi Thần đứng ngây người, nhìn cánh cửa đóng kín bên tai như vẫn còn vương mùi hương thơm ngát từ mái tóc cô sau khi tắm.
Tai anh ta đỏ bừng.
Trong phòng, Vân Từ lại nằm xuống giường, tắt đèn nhưng trằn trọc không ngủ được, lưng đau ê ẩm.
Cô đành dậy, xuống lầu tìm người hầu xin ít thuốc.
Người hầu chẳng buồn nhìn cô, hất cằm về phía bàn trà giọng khó nghe: "Ở dưới đó, tự lấy đi."
Vân Từ cầm một lọ thuốc rượu, một gói tăm bông, quay lại lầu hai, đi ngang phòng Nguyễn Phỉ Nguyệt thì nghe thấy tiếng khóc bên trong.
"Mẹ ơi, có phải vì con gái ruột của mẹ quay về rồi nên mẹ không yêu con nữa đúng không..."
Sau đó là giọng nói dịu dàng của Diệp Mỹ Phán đang an ủi vang lên: "Đừng nghĩ lung tung, tất nhiên mẹ vẫn yêu con."
"Nhưng mẹ thiên vị, còn vì bênh vực Vân Từ mắng mà con..."
"Bé ngốc này… mẹ đưa nó về là vì điều gì, con không biết sao? Nếu để nó tức giận bỏ đi thì ai thay con gả cho Quân Tư Triệt?"
"Vậy… có phải mẹ mãi mãi chỉ yêu mình con!"
"Tất nhiên rồi, mẹ chỉ yêu con thôi."
Nghe đến đây, Nguyễn Phỉ Nguyệt ngừng khóc lại nũng nịu cười: "Mẹ ơi, tối nay ngủ với con nhé."
"Được được. Mẹ ôm con ngủ." Diệp Mỹ Phán cưng chiều nói.
Đoạn đối thoại thật là ấm áp biết bao.
Ngoài cửa, Vân Từ siết chặt chai thuốc trong tay, môi tái nhợt.
Cô đứng lặng vài giây, rồi cụp mắt, quay về phòng mình.
***
Sáng sớm, Vân Từ đeo cặp xuống nhà.
Cả nhà đã ngồi sẵn bên bàn ăn, vừa ăn vừa trò chuyện nhưng khi cô xuất hiện thì lập tức im bặt.
Nguyễn Phỉ Nguyệt trừng mắt với Vân Từ, xé mạnh ổ bánh mì trong tay.
Có lẽ vì chuyện tối qua, ngay cả người hầu nhìn cô cũng đầy căm ghét.
Không khí gượng gạo và nặng nề đến kỳ lạ.
(Hết chương)