Chương 10: Mẹ, mẹ vì cô ta mà mắng con.

Nguyễn Phỉ Nguyệt lại hừ lạnh một tiếng, ngẩng cao đầu kiêu ngạo: “Cô biết những bức tranh này là gì không? Cô biết thưởng thức không? À suýt nữa thì quên cô lớn lên ở vùng quê nghèo nàn lạc hậu, chắc chưa bao giờ được nhìn thấy tranh nghệ thuật đâu nhỉ? Thật đáng thương... Cô muốn học mỹ thuật à? Có thể nhờ mẹ tôi đăng ký lớp học cho cô. Nhưng mà…”

Ánh mắt cô ta nhìn chằm chằm vào đôi tay của Vân Từ.

Trắng trẻo, mềm mại, đẹp đến kỳ lạ.

Lửa ghen bùng lên trong mắt Nguyễn Phỉ Nguyệt, cô ta châm chọc: “Đôi tay này vẫn hợp để đi làm ruộng hơn. Nghệ thuật cần thiên phú, cô đừng mơ mộng viển vông nữa!”

Vân Từ nghiêng đầu, cuối cùng không nhịn được khẽ cười lạnh: “Cô đang khoe khoang với tôi cái gì vậy?”

Nguyễn Phỉ Nguyệt sững người: “Cô nói gì?”

Vân Từ bất ngờ tiến một bước, những ngón tay xương khớp rõ ràng nhẹ nhàng nâng cằm cô ta lên. Đôi mắt sâu lạnh như đầm lầy đen thẳm như nhìn thấu tận tâm can đối phương.

Nguyễn Phỉ Nguyệt bất giác rùng mình, da đầu tê dại.

Vân Từ khẽ cười, giọng nói kiêu ngạo lạnh lùng: “Những gì cô đang có, những gì cô đang tận hưởng, vốn dĩ nên thuộc về tôi. Vậy thì cô lấy tư cách gì mà khoe mẽ trước mặt tôi? Hửm?”

Mặt Nguyễn Phỉ Nguyệt đỏ bừng, cứng họng không thể phản bác.

“Còn về thiên phú…” Vân Từ vươn tay, vòng qua vai cô ta định chạm vào giá vẽ phía sau.

“Cút ra! Đừng động vào đồ của tôi!” Nguyễn Phỉ Nguyệt giận dữ hét lên, đẩy mạnh Vân Từ.

Không kịp phòng bị, Vân Từ loạng choạng hai bước, đập mạnh người vào cạnh bàn.

Ngay lập tức, sát khí trong cô bốc lên cuồn cuộn. Cô ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực như máu, gắt gao nhìn chằm chằm Nguyễn Phỉ Nguyệt như một con rắn độc chỉ trực cắn đứt cổ đối phương.

Nguyễn Phỉ Nguyệt hoảng sợ đến mức không dám cử động.

Ánh mắt đó thật đáng sợ!

“Có chuyện gì vậy?”

Lúc này, Diệp Mỹ Phán bước vào.

Nguyễn Phỉ Nguyệt lập tức chỉ tay về phía Vân Từ, tranh thủ mách trước: “Cô ta... cô ta không được sự đồng ý của con mà định động vào đồ vẽ của con!”

Diệp Mỹ Phán nhìn Vân Từ rồi quay sang nhẹ giọng trách Nguyễn Phỉ Nguyệt: “A Từ muốn dùng thì con cho con bé dùng đi, đừng nhỏ mọn như vậy.”

Nguyễn Phỉ Nguyệt trợn to mắt, không dám tin vào tai mình. Mắt đỏ hoe, nước mắt tức thì trào ra: “Mẹ, mẹ vì cô ta mà mắng con…”

Diệp Mỹ Phán cũng sững sờ: “Phỉ Nguyệt…”

“Con ghét mẹ!” Nguyễn Phỉ Nguyệt đẩy mạnh Diệp Mỹ Phán ra, òa khóc rồi lao ra khỏi phòng vẽ, chạy khỏi nhà rất nhanh không thấy bóng dáng đâu nữa.

Diệp Mỹ Phán hoảng hốt đuổi theo, vừa chạy vừa kêu lớn: “Phỉ Nguyệt! Con đi đâu đấy!”

Trời bắt đầu tối, cả nhà họ Nguyễn rơi vào cảnh náo loạn. Mọi người chia nhau đi tìm Nguyễn Phỉ Nguyệt, làm loạn cả lên.

Cuối cùng, chính Nguyễn Hi Thần là người tìm được cô ta.

Cô ta co mình trốn trong một bụi cây, khuôn mặt tái nhợt lem đầy nước mắt nhìn thật đáng thương.

Nguyễn Hi Thần thở phào, đỡ lấy cánh tay cô ta, dịu giọng hỏi: “Phỉ Nguyệt, em có bị thương ở đâu không?”

Nguyễn Phỉ Nguyệt ngẩng đầu, nước mắt nhòe nhoẹt nhìn anh trai rồi đột nhiên khóc òa lên dữ dội hơn: “Anh ơi… mọi người không còn yêu em nữa…”

“Làm sao có chuyện đó?” Nguyễn Hi Thần dịu dàng lau nước mắt cho cô ta: “Anh sẽ luôn yêu em, luôn bảo vệ em. Khóc nữa là không xinh đâu, về với anh trước được không?”

Nghe vậy, Nguyễn Phỉ Nguyệt dần ngừng khóc, khẽ gật đầu.

“Lại đây, anh cõng em về.” Nguyễn Hi Thần ngồi xuống, cẩn thận cõng cô ta trên lưng, từng bước từng bước đi trong màn đêm tối mịt trở về nhà.

***

Trong phòng, Vân Từ tắm xong, ngồi bên giường, rút từ tay áo ra một con dao nhỏ.

Lưỡi dao sáng loáng, cán bằng ngọc trắng, trong suốt đẹp mắt, thiết kế tinh xảo nhỏ gọn dễ mang theo bên mình.

Cô xé một miếng sticker hình Doraemon, nhẹ nhàng dán lên cán dao.

Lúc này, điện thoại bên cạnh vang lên một tiếng “tinh”.

[Bắc Khuynh Tiểu Bảo Bối] gửi tin nhắn: “Sư phụ sư phụ, người ngủ chưa vậy.”

(Hết chương)