Chương 1: Cô mới là thiên kim thật

“Nghe nói là cô ta đấy... Thiên kim thật sự của nhà họ Nguyễn.”

“Nghe bảo lúc mới sinh bị bế nhầm.”

“Nhà họ Nguyễn nuôi nhầm con gái suốt mười tám năm, đúng là nghiệt duyên...”

Trong nhà hàng sang trọng, Vân Từ lười biếng ngồi trên ghế, áo thun trơn màu, quần jeans bạc màu, chân đi dép lê đong đưa nhẹ nhàng nhưng cũng không thể che giấu được vẻ đẹp nổi bật của cô.

Đúng là một mỹ nhân từ trong trứng nước!

Cô nghiêng đầu, uể oải nghe những lời bàn tán xung quanh rồi khẽ nhếch môi tỏ vẻ khinh thường.

Mãi đến khi viên kẹo cao su trong miệng gần hết vị, mới thấy Diệp Mỹ Phán cầm kết quả giám định ADN vội vã chạy đến.

Bà ta nhào tới ôm chặt lấy Vân Từ, nước mắt nước mũi giàn giụa: “Con gái của mẹ! Đều là lỗi của mẹ khi đã để con phải chịu khổ như vậy… Bây giờ mẹ sẽ đưa con về nhà!”

Vân Từ sống mười tám năm ở vùng quê nghèo khó, bỗng một ngày được báo rằng cô bị bế nhầm từ lúc mới sinh, đã hoán đổi cuộc đời với một cô gái khác.

Cô không phải là đứa con gái quê mùa, mẹ ruột cũng không phải là người đã nuôi cô suốt bao năm qua mà cô chính là thiên kim thật sự của nhà họ Nguyễn ở Bắc Kinh.

Mười tám năm nuôi nhầm con, Diệp Mỹ Phán đau đớn khôn nguôi, nhưng Vân Từ lại lạnh nhạt, thậm chí còn cảm thấy bà ta quá ồn ào.

***

Trên xe, Diệp Mỹ Phán có chút ngượng ngùng, sau một hồi do dự mới mở lời: “Mẹ nghe nói… ba năm trước con từng mất tích một thời gian. Con có thể kể cho mẹ biết chuyện gì đã xảy ra không? Mẹ không có ác ý đâu, chỉ là lo lắng cho con thôi.”

Thật ra bà ta đã tìm hiểu kỹ rồi — Vân Từ lớn lên ở vùng quê nghèo, lại không biết lo học hành, thi cử toàn đứng cuối, trốn học, đánh nhau, tụ tập với đám côn đồ.

Đặc biệt là ba năm trước từng mất tích một thời gian không rõ lý do, có người bảo cô bị bắt vì phạm tội, có người lại nói cô bị đại gia bao nuôi.

Diệp Mỹ Phán muốn xác nhận những chuyện xấu kia rốt cuộc là thật hay không.

Nếu là thật mà bị người ngoài biết được thì danh dự nhà họ Nguyễn còn đâu?

Lúc này Vân Từ đang nhắm hờ mắt, tựa như con mèo lười biếng, ngón tay mảnh mai quấn lấy lọn tóc bên tai, thong thả trả lời: “Không nhớ nữa.”

Cô đã mất trí nhớ về quãng thời gian đó.

Diệp Mỹ Phán nghẹn lời.

Quả là một đứa trẻ khó chiều...

***

Xe dừng lại trước cổng nhà họ Nguyễn, mọi người đã đứng chờ sẵn. Diệp Mỹ Phán dắt Vân Từ đến trước mặt Nguyễn Bỉnh Đức.

“A Từ, đây là bố con.”

Khuôn mặt nghiêm nghị của Nguyễn Bỉnh Đức lúc này đã ngấn lệ, ông ta xúc động ôm lấy Vân Từ: “Con ngoan… con đã phải chịu khổ bên ngoài bao năm qua… Về là tốt rồi, về là tốt rồi…”

Diệp Mỹ Phán lại chỉ vào một thiếu niên tuấn tú bên cạnh: “Đây là anh trai con, Nguyễn Hi Thần.”

Vẻ mặt Nguyễn Hi Thần không biểu cảm, giọng nói lạnh nhạt: “Chào mừng cô.”

Người hầu trong nhà đều cúi đầu cung kính, nhưng vẻ mặt ai nấy đều kỳ quái.

Thiên kim thật sự của nhà họ Nguyễn... sao lại như thế này?

Lúc này, Vân Từ bỗng cảm thấy một ánh nhìn khác lạ, cô khẽ nâng đôi mắt phượng lên chuẩn xác bắt gặp một cô gái đang đứng sau cánh cửa.

Cô gái mặc váy liền tinh xảo, giày da sạch bóng, mái tóc suôn mượt được buộc gọn sau tai, dáng vẻ ngoan ngoãn, cùng độ tuổi với cô, nhưng ánh mắt lại mang theo địch ý rõ ràng.

Diệp Mỹ Phán vẫy tay gọi cô gái: “Phỉ Nguyệt, lại đây.”

Cô gái miễn cưỡng bước ra.

Không cần ai giới thiệu, Vân Từ cũng biết — đây chính là người đã hoán đổi cuộc đời với cô.

Tên của cô ta, tình yêu mà cô ta nhận được, hạnh phúc cô ta tận hưởng… tất cả vốn dĩ là của Vân Từ.

Diệp Mỹ Phán dùng giọng điệu như đang thương lượng: “A Từ à, tuy Phỉ Nguyệt không phải con ruột của mẹ, nhưng mẹ đã nuôi con bé suốt mười tám năm, coi như con gái ruột. Giờ đuổi con bé đi thì con bé cũng chẳng có chỗ nào mà về. Nên chúng ta quyết định để Phỉ Nguyệt tiếp tục ở lại trong nhà... Con sẽ không để bụng chứ? Con yên tâm, chúng ta tuyệt đối không thiên vị đâu.”



Tui quay lại rồi đây! Truyện này chuyên trị vả mặt + bùng nổ thân phận, đừng tìm logic, vì tui viết chỉ để cho mọi người được một chữ: Sướиɠ!!!