Chương 46

“Đừng nói nhảm nữa!” Một thiếu niên ném tài liệu trên tay lên bàn với vẻ mặt có phần nóng nảy, diện mạo đẹp trai của người này vô cùng có tính tấn công, đường nét khuôn mặt sâu sắc nhưng tinh xảo, trong mái tóc đen nhánh lại lẫn hai sợi màu đỏ trước trán. Rõ ràng cậu ta còn rất trẻ, nhưng không có người nào dám coi nhẹ lời nói của cậu ta: “Vào vấn đề chính đi!”

Thiếu niên này chính là thiên tài nhà họ Lôi: Lôi Quyết.

Nghiên cứu viên lo lắng đẩy kính mắt: “Từ số liệu trước mắt, chúng tôi chỉ có thể suy đoán rằng có thể bọn họ đã từ bỏ việc sử dụng dị năng, dựa vào tấn công thuần vật lý để tiến hành cày điểm.”

“Mà sự thật cũng chứng minh, để hỗ trợ các sinh viên giỏi văn có dị năng không mạnh, hệ thống thực sự sẽ tiến hành giúp đỡ tấn công thuần vật lý với trình độ nhất định, cũng có nghĩa là điểm số sẽ cao hơn.”

“Tấn công thuần vật lý để qua ải, thật ra tôi cũng có thể làm được, nhưng các sinh viên khác có thể làm được sao?” Lôi Quyết hừ lạnh, cậu ta chỉ vào một cột số liệu: “Điều tôi muốn biết là rốt cuộc bọn họ đã làm như thế nào để sinh viên bình thường cũng có thể khống chế thời gian qua ải một giờ một cấp bằng tấn công thuần vật lý!”

Nghiên cứu viên lau mồ hôi trán: “Chúng tôi nghi ngờ, rất có thể bọn họ đã tìm ra điểm yếu của dị thú và tiến hành tấn công có chủ đích.”

Lôi Quyết: “Vậy các anh đã nghiên cứu điểm yếu chưa?”

Nghiên cứu viên: “Chỉ mới nắm bắt được một phần sơ bộ.”

Lôi Quyết đứng lên, ra lệnh: “Gửi tư liệu mà các anh nghiên cứu ra cho tôi, đêm nay cử một đội cùng tôi đi thí nghiệm lên cấp.”

...

Trường quân sự Đế quốc.

“Vẫn chưa được, Lan Ân.” Chàng đẹp trai với mái tóc vàng và đôi mắt xanh bước ra khỏi phòng mô phỏng tác chiến đi tới và lắc đầu với cậu thanh niên cao gầy đang đứng trước hình ảnh ba chiều: “Phương pháp của trí năng đã thất bại.”

“Ngay cả khi chúng ta nắm bắt được điểm yếu của một bộ phận dị thú, nhưng trong trường hợp sử dụng tấn công thuần vật lý, tỷ lệ tử vong của sinh viên bình thường lớn hơn 50%. Mặc dù điểm số đã tăng lên đến một mức độ nhất định, nhưng cũng khó khăn lắm mới đạt tới 7 điểm và không có cách nào để đảm bảo thời gian qua ải.”

Thiếu niên đứng trước màn hình ba chiều không nói gì, chỉ gõ nhẹ ngón tay lên bàn.

“Lan Ân, thành tích giữa kỳ chỉ là thứ yếu, nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, trong cuộc thi đồng đội mô phỏng cuối năm nay, cho dù tôi và cậu dẫn dắt đội thì trường quân sự Đế quốc cũng không có phần thắng.”

Cuối cùng cậu thiếu niên được gọi là Lan Ân cũng lên tiếng, sự lãnh đạm trong giọng nói còn có khí thế uy nghiêm không thể nghi ngờ: “Trường quân sự Đế quốc nhất định phải thắng.”

Thiếu niên tóc vàng Tư Diệu Thần muốn nói lại thôi.

Lan Ân xua tay: “Đi xuống đi, tôi sẽ nghĩ biện pháp.”

...

Các thí nghiệm của ba trường quân sự lớn đã đi vào bế tắc, từ đầu đến cuối đều không có biện pháp phá giải bí ẩn về điểm số của B612.

Còn hai ngày nữa là đến kỳ thi kiểm tra giữa kỳ, các sinh viên B612 còn đang điên cuồng cày điểm, điều này khiến những sinh viên của một số trường quân sự bàng hoàng.

Phó hiệu trưởng Lý “mở họp một ngày”, quyền hạn điện thoại công việc vẫn ở chỗ trợ lý. Trong hai mươi tư tiếng qua, tất cả các cuộc gọi công việc mà trợ lý nhận được đều là các đại lão thúc giục bọn họ tìm phó hiệu trưởng Lý.

Trợ lý sụp đổ đi tìm thì thấy phó hiệu trưởng Lý đang uống trà trong văn phòng: “Phó hiệu trưởng Lý, ngài đã mở họp hai mươi tư tiếng đồng hồ rồi, ngài dự định đến lúc nào thì mới kết thúc cuộc họp này đây?”

Phó hiệu trưởng Lý chậm rãi nhấp một ngụm trà: “Sao người trẻ tuổi lại dễ mất kiên nhẫn như vậy, cậu vội cái gì?”

Trợ lý muốn khóc: “Thế nhưng tôi đã nhận hai mươi bảy cuộc điện thoại, trong đó có chín vị phó hiệu trưởng, hai vị hiệu trưởng, ba vị phó bộ trưởng, một vị thượng tướng, vừa rồi phó hiệu trưởng Vương còn gọi điện thoại tới hỏi ngài đã họp xong chưa...”

Trợ lý: “Nếu còn tiếp tục như vậy, phó hiệu trưởng Vương nói ba trường quân sự lớn bọn họ sẽ muốn liên hợp lại để tiến hành kháng nghị với hệ thống mô phỏng tác chiến.”

Phó hiệu trưởng Lý đặt tách trà xuống: “Đánh không lại thì giở trò à, quên đi, tôi đã đoán từ lâu rồi. Cậu đi gọi Tiểu Lăng và Tiểu Mục tới đây.”

Trợ lý như được ân xá: “Tôi sẽ đi ngay!”

...

Mục Tinh Thần: “Phó hiệu trưởng muốn gặp em sao?”

Huấn luyện viên Lăng gật gật đầu: “Đừng lo lắng, thầy sẽ đi cùng em.”

Mục Tinh Thần lắc đầu: “Em không lo lắng, chắc là ba trường quân sự lớn khác sốt ruột rồi.”

Huấn luyện viên Lăng nghiêng đầu nhìn Mục Tinh Thần một chút, không ngờ cô lại có thể đoán được.

Mục Tinh Thần nói: “Đi thôi, xem những trường quân sự này muốn làm gì.”

...

“Chuyện này thì sao, nó chính là như vậy.” Phó hiệu trưởng Lý đặt tách trà xuống, cười ha hả nhìn về phía Mục Tinh Thần: “Sinh viên của mình không biết cố gắng thì ngấp nghé thành quả trí lực của sinh viên người khác, mất mặt.”

Phó hiệu trưởng Lý nói: “Tiểu Mục à, thầy muốn nghe suy nghĩ của em.”

Mục Tinh Thần: “Nếu như em nói không muốn chia sẻ đồ của mình cho các trường quân sự khác thì sao?”

Phó hiệu trưởng Lý cười cười, nháy mắt mấy cái với Mục Tinh Thần: “Trường học cũng không muốn.”

Huấn luyện viên Lăng bất đắc dĩ nhìn Phó hiệu trưởng Lý một chút, sao có thể nói như vậy với sinh viên chứ.

Phó hiệu trưởng Lý mặc kệ, ngược lại còn trợ trụ vi ngược, thề son sắt nói: “Chắc chắn trường học sẽ đứng về phía em, cứ để bọn họ chết thèm đi.”

Mục Tinh Thần bị câu trả lời này lấy lòng, nhưng thật ra cô biết, bộ phương pháp này đã bị ba trường quân sự lớn ngấp nghé như thế thì sẽ rất khó nắm trong tay mình như cũ.

Nếu ba trường quân sự lớn liên hợp lại giở mánh khóe sau lưng thì cũng khó lòng mà phòng bị, nếu bọn họ hợp tác phản đối làm cho phía trên thay đổi quy tắc thì làm sao bây giờ? Nếu bọn họ chơi xấu, sau này không tham dự xếp hạng thì làm sao bây giờ? Nếu bọn họ dùng giá cao thu mua, có người không cưỡng lại được cám dỗ thì làm sao bây giờ? Nếu bọn họ sắp xếp nội gián trong trường quân sự Tinh Lập B612 thì làm sao bây giờ?

Khó lòng phòng bị.

Mục Tinh Thần cũng không muốn tiếp tục che giấu không nói cho bọn họ nữa, đây là quyết định xuất phát từ suy tính nhân tố thực tế, cũng xuất phát từ suy nghĩ của Mục Tinh Thần.

Bản thân huấn luyện mô phỏng tác chiến tồn tại để cải thiện năng lực chém gϊếŧ dị thú của sinh viên. Cô phát hiện phương pháp cày điểm Mục thị nhìn thì có vẻ đang lợi dụng lỗ thủng của quy tắc, nhưng có rất nhiều trong số đó, ví dụ như quan sát hoàn cảnh như thế nào, tìm nhược điểm của dị thú ở đâu, cái gì có thể khắc chế dị thú, làm thế nào để có thể chém gϊếŧ dị thú nhanh trong điều kiện bảo vệ sự an toàn của mình, những thứ này đặt ở trong hiện thực cũng có tác dụng.

Nếu một ngày nào đó, những sinh viên trường quân sự này ra chiến trường và sử dụng những thứ mà cô tổng kết khi gϊếŧ dị thú mà giảm bớt thương vong, Mục Tinh Thần cũng sẽ rất vui.

Thật ra Phó hiệu trưởng Lý cũng nhìn ra suy nghĩ chân chính của Mục Tinh Thần nên mới có thể thề son sắt mà đảm bảo nhất định sẽ đứng sau ủng hộ cô.

Mặc dù Mục Tinh Thần biết điều này, nhưng tất cả những gì cô muốn là thái độ của trường học mà thôi.

Mục Tinh Thần nói: “Em sẵn sàng công bố phương pháp cày điểm Mục thị cho toàn Đế quốc.”