Không đúng!
Vì đầu óc phản ứng quá nhanh, bước chân vừa nhấc ra liền không kịp thu lại, tay chân của Tiêu Minh trong thoáng chốc trở nên lóng ngóng.
“Cốp” một tiếng, đầu gối anh va mạnh vào góc bàn.
Hít vào một hơi, chưa kịp xem đầu gối ra sao, anh theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên màn hình điện thoại còn sáng.
Một dãy số thật dài, là số điện thoại sao?
Đếm: đơn vị, chục, trăm, nghìn, vạn, mười vạn… chưa kịp đếm xong thì màn hình tắt ngúm.
Tiêu Minh sững sờ.
Nhìn trộm thì không lịch sự, mà không nhìn thì thật sự tò mò đến ngứa ngáy. Đang lúc anh giằng co trong lòng, Bạch Hiện từ bếp bước ra, trên tay bưng một ly nước ép tươi.
Thấy cậu thiếu niên nửa quỳ trước điện thoại mình, cô im lặng vài giây rồi bâng quơ: “Chưa đến Tết mà đã lễ phép thế này à?”
Nhanh chóng ý thức được tư thế của mình trông thế nào trong mắt cô, Tiêu Minh cố nén đau mà đứng thẳng dậy.
Bạch Hiện đặt ly lên bàn, tiện tay cầm điện thoại lên.
Thì ra là vậy.
Trượt màn hình một cái, tin nhắn thông báo kia liền biến mất.
“Xoẹt” — nghe thấy tiếng giày ma sát trên sàn, Bạch Hiện khựng lại rồi quay đầu, mỉm cười nhìn cậu thiếu niên phía sau: “Muốn xem à?”
Chắc cậu ta bị dãy số dài quá, chưa kịp đếm hết?
Biết rõ tò mò là thứ giày vò con người nhất, Bạch Hiện hào phóng: “Hay để em mở lại cho anh coi nhé?”
“Không cần, số tiền đó em giữ mà xài đi.” Dù trong lòng tò mò như mèo cào, Tiêu Minh vẫn cố tỏ ra lạnh nhạt.
Rốt cuộc là bao nhiêu chứ?
Càng cố nhớ thì đầu óc càng loạn, anh suýt thì phát điên.
Đúng lúc đó, Tiêu Vấn Đông và mọi người cũng vừa về.
Liếc ra sau không thấy bóng cô gái kia, Bạch Hiện khẽ cau mày: “Thiến Thiến đâu, không về ăn cơm à?”
Chính cái thái độ dửng dưng này khiến Tiêu Vấn Đông và Cố Vận mỗi lần đối diện với con gái đều có cảm giác chột dạ.
Nếu Bạch Hiện ầm ĩ, trách móc hay giận dữ, có lẽ họ còn dễ chịu hơn. Đằng này, ngay cả với Tiêu Thiến Thiến — người đã thay thế vị trí của mình — cô cũng chẳng hề để bụng. Điều đó khiến họ không biết phải nói gì.
Thế gian này, thật sự có người rộng lượng đến vậy sao?
Trong thoáng chốc, không chỉ Cố Vận mà ngay cả Tiêu Vấn Đông cũng rối loạn.
Cố Vận bản năng nở nụ cười dịu dàng, vừa cởi giày cao gót vừa nói nhỏ: “Thiến Thiến hôm nay đi hẹn hò với bạn trai…”
Nói nửa chừng, bà nhận ra bất ổn liền ngừng lại.