Chương 14

Bị hai chữ này làm nghẹn, Chu Dục khựng lại một chút rồi mới bình thản trở lại. Anh mở túi y tế, lấy ống tiêm vô trùng, xé bao gói, ôn hòa nói:

“Có thể sẽ hơi đau, cô chịu một chút.”

Giây tiếp theo, kim tiêm xuyên vào mạch máu.

Ngay lập tức, Bạch Hiện suýt bật dậy khỏi ghế nằm.

Đây không phải “hơi đau”, mà là cực kỳ đau!

Cả người cô tỉnh hẳn, đôi mắt nheo lại nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt.

Cô vẫn định kỳ đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe, chuyện rút máu làm hàng chục lần rồi, nhưng chưa bao giờ đau đến mức này. Người này chắc chắn là cố ý. Nếu bác sĩ tư nhân đều ở trình độ này thì thật lạ là người giàu còn mời họ về.

Nhưng anh cố tình đánh thức mình để làm gì?

Kim tiêm nhanh chóng được rút ra, máu vẫn chảy không ngừng, dù đã ép bông cũng khó cầm. Bạch Hiện cảm thấy mình vừa dính phải một chuyện vô duyên vô cớ.

“Bạch Hiện tiểu thư có thể hơi choáng và tụt huyết áp, phiền cô chuẩn bị một ly nước đường.” Chu Dục bình thản đặt ống nghiệm máu vào giá đựng trong túi y tế, quay sang nói với quản gia.

Chẳng mấy chốc, trong sân chỉ còn lại Bạch Hiện và Chu Dục.

Hành động này càng khiến Bạch Hiện tin rằng mình đoán không sai.

Quả nhiên, sau khi quản gia đi, Chu Dục dịu dàng gỡ tay Bạch Hiện ra, giọng trầm ấm như nam ca sĩ:

“Cô như vậy không được, sức yếu quá, không cầm nổi máu.”

Cao 1m8, tóc chải gọn, gương mặt có thể so với minh tinh – thêm vào đó là vẻ ôn hòa, ánh mắt như đang nhìn báu vật… ít cô gái nào có thể chống lại được.

Nhưng trong lòng Bạch Hiện lại chẳng gợn sóng. Cô chỉ thấy người này chân vòng kiềng, tỷ lệ cơ thể cũng thường thường, không biết có phải do thói quen xấu từ nhỏ… còn nữa…

Thấy cô chỉ im lặng nhìn mình, Chu Dục bất giác mỉm cười.

Một lúc sau, anh mở lời:

“Nghe nói Bạch Hiện tiểu thư mới là con ruột của tiên sinh và phu nhân của nhà họ Tiêu. Tìm lại được sau 26 năm, thật là không dễ.”

“Đúng vậy.” Bạch Hiện nghĩ thầm: Người này rốt cuộc muốn nói gì? Cô chỉ đáp qua loa.

Thái độ này rơi vào mắt Chu Dục lại thành dấu hiệu bất mãn với Tiêu Vấn Đông và Cố Vận.

Cũng đúng, vốn dĩ phải là tiểu thư sống trong nhung lụa, nay lại chịu hơn hai mươi năm khổ cực – ai mà chấp nhận nổi?

Trong mắt lóe lên tia sáng, Chu Dục nói khéo hơn:

“Không biết 26 năm qua Bạch Hiện tiểu thư sống thế nào, để tôi điều chỉnh chế độ ăn uống cho phù hợp. Cơ thể thiếu chất dinh dưỡng lâu năm, bỗng bổ sung nhiều sẽ dễ hại dạ dày.”