Chương 9: Con Đường Tìm Kiếm Minh Châu

Những ngày sau đó ở Long Châu là chuỗi ngày bận rộn nhưng đầy ý nghĩa đối với Mạc Liên Thanh. Nàng và Lâm Quốc Ấu cùng binh lính, cung nhân tận tình phân phát lương thực, áo ấm, thuốc men cho người dân. Nàng không chỉ đứng nhìn mà còn tự tay bưng từng bát cháo, hỏi han từng người già, vỗ về từng đứa trẻ. Nàng lắng nghe những câu chuyện về cuộc sống khốn khó, về những mùa màng thất bát, những căn bệnh không thuốc chữa. Ánh mắt nàng luôn chất chứa sự đồng cảm và quyết tâm.

Liễu Mai luôn bên cạnh, hỗ trợ nàng mọi việc. Ban đầu, cô bé có chút e dè trước cảnh tượng nghèo đói, nhưng rồi sự tận tâm của Mạc Liên Thanh đã lay động cô. Liễu Mai cũng bắt đầu nhiệt tình giúp đỡ, mặc kệ quần áo dính bụi bẩn hay bùn đất.

Sau vài ngày cứu trợ, tình hình Long Châu đã khá hơn đôi chút. Ít nhất, không còn cảnh người chết đói, chết rét ngay trên đường. Khi mọi thứ dần ổn định, Mạc Liên Thanh dành thời gian thăm dò thông tin về Dạ Minh Châu Hoàng Thành Kim. Nàng không thể công khai hỏi về một viên ngọc huyền thoại, vì điều đó có thể gây ra hoang mang hoặc thu hút sự chú ý không mong muốn.

Nàng bắt đầu tìm kiếm những cụ già cao niên, những người sống lâu năm ở Long Châu, lắng nghe những câu chuyện truyền miệng, những giai thoại về vùng đất này. Nàng để ý từng chi tiết nhỏ, từng lời kể mơ hồ về "viên ngọc của biển cả", "nước mắt của rồng", hay "ngọn nguồn của tai ương và phồn thịnh".

Một buổi chiều, khi đang đi bộ dọc bờ biển hoang vắng, nơi những con sóng bạc đầu vỗ vào bờ cát đen, Mạc Liên Thanh nhìn thấy một túp lều lụp xụp ẩn mình sau rặng dừa. Bên trong, một cụ bà tóc bạc phơ đang ngồi đan lưới, đôi mắt cụ đυ.c ngầu nhưng vẫn ánh lên vẻ tinh anh.

Mạc Liên Thanh bước vào, cung kính chào hỏi:

"Lão bà bà, con là công chúa Mạc Liên Thanh, đến từ kinh đô. Con thấy bà một mình ở đây, không biết có cần giúp đỡ gì không?"

Cụ bà ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đυ.c nhìn nàng, rồi cụ khẽ cười, giọng nói khàn khàn như tiếng sóng biển:

"A, là công chúa. Lão già này chẳng cần gì đâu. Sống quen rồi. Chỉ là... đã lâu không thấy ai lạc bước đến tận đây."

Mạc Liên Thanh ngồi xuống bên cạnh cụ, khẽ thở dài:

"Con thấy Long Châu khổ quá, muốn tìm cách giúp người dân."

Cụ bà im lặng một lúc, rồi cụ tiếp tục đan lưới, thủ thỉ:

"Khổ thì khổ, nhưng trời vẫn cho cái sống. Có những thứ tưởng chừng là tai họa, nhưng lại là nguồn cội của sự sống."

Lời nói của cụ khiến Mạc Liên Thanh chú ý. Nàng khẽ hỏi, giọng điệu rất tự nhiên:

"Ý bà là sao ạ? Tai họa lại là nguồn cội của sự sống?"

Cụ bà đặt tay lên tấm lưới đã đan gần xong, ngón tay xương xẩu chỉ ra phía biển:

"Vùng đất này... nước là bạn, cũng là thù. Hạn hán thì khô cằn, lũ lụt thì nhấn chìm. Nhưng cũng chính nước mang đến sự sống. Nghe nói, có một viên ngọc. Nước mắt của biển cả. Nó nằm ở nơi sâu nhất, nơi nước mạnh nhất. Nơi nó đến, nước sẽ dâng cao. Nơi nó đi, nước sẽ rút xuống. Nó... là hơi thở của biển."

Mạc Liên Thanh lắng nghe từng lời, tim nàng đập mạnh. Lời cụ bà nói hoàn toàn khớp với những gì nàng biết về Minh Châu ở kiếp trước: nơi có nó thì thiên tai về nước sẽ xảy ra.

Nàng cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, hỏi thêm:

"Vậy... viên ngọc ấy có thể kiểm soát được nước sao?"

Cụ bà lại khẽ cười, nụ cười bí ẩn:

"Kiểm soát hay không, lão già này không biết. Chỉ biết, người nào tìm được nó, người đó có thể... thay đổi Long Châu. Nhưng viên ngọc ấy có linh tính. Nó chỉ xuất hiện với người được chọn. Và... nó rất nguy hiểm."

"Nguy hiểm?" – Mạc Liên Thanh hỏi lại.

"Đúng vậy. Để đạt được nó, phải trải qua thử thách của biển cả, của dòng nước xiết, và của chính nỗi sợ hãi trong lòng." Cụ bà lại đắm chìm vào công việc đan lưới của mình, như thể không còn muốn nói thêm.

Mạc Liên Thanh thầm cảm ơn cụ bà. Lời cụ nói đã cung cấp cho nàng một manh mối vô giá. Minh Châu thực sự ở Long Châu, và nó liên quan đến nước. Hơn nữa, nó không phải là thứ dễ dàng có được.

Rời khỏi túp lều, Mạc Liên Thanh đi dọc bờ biển, nhìn về phía những con sóng bạc đầu. "Nước mắt của biển cả... hơi thở của biển..." Nàng nhẩm lại lời cụ bà. Có lẽ, nơi tìm thấy viên ngọc chính là nơi mà dòng nước mạnh nhất, nơi biển cả thể hiện sức mạnh tối thượng của nó. Nàng sẽ phải tìm ra nơi đó.