Đi cùng nàng đến Long Châu là Lâm Quốc Ấu – con trai Tể tướng đương triều. Hắn là một nam tử tuấn tú, làn da hơi ngăm rám nắng, thân hình cao lớn vạm vỡ, toát lên vẻ rắn rỏi của một võ tướng. Nếu không vì chuyện cầu thân của Đế quốc Thiên Hoàng sắp tới, có lẽ nàng đã phải gả cho người này theo sắp đặt của triều đình.
Đồng hành với họ còn có Liễu Mai và hơn hai ngàn binh lính tinh nhuệ, những người đã được huấn luyện bài bản để bảo vệ công chúa và vật phẩm cứu trợ. Vì khoảng cách từ kinh đô đến Long Châu không quá xa, đoàn quyết định hành quân liên tục, chỉ sau chưa đầy bốn ngày đã đến được chân núi Tử Mậu – chỉ cần vượt qua ngọn núi này là đến Long Châu.
Mạc Liên Thanh mặc xiêm y trắng tinh, cưỡi bạch mã, dáng vẻ thanh thoát mà kiên nghị. Bên cạnh nàng là Lâm Quốc Ấu trong bộ giáp đen tuyền, cương nghị và vững chãi. Hai bóng người song hành, một trắng một đen, tựa một bức tranh hào hoa, nổi bật giữa khung cảnh núi rừng.
Tuy nhiên, khi đoàn quân đang đi gần trung tâm ngọn núi, một tảng đá lớn bỗng từ trên cao lăn xuống, chia cắt đoàn quân làm hai. Ngay sau đó, từ hai bên bụi cây rậm rạp, một đám người vũ trang đầy đủ xông ra tấn công, tiếng hô hào vang vọng cả một góc rừng.
Mạc Liên Thanh giật mình – vì theo mật báo, đoạn đường này hoàn toàn an toàn, không hề có mai phục. Đây rõ ràng là một kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng.
May thay, thân thủ của Lâm Quốc Ấu vô cùng linh hoạt, phản ứng cực nhanh, lập tức nhảy xuống che chắn cho nàng, rút kiếm chém bay tên cướp đầu tiên lao đến. Đoàn người bị chia cắt, lúc này bên Mạc Liên Thanh chỉ còn khoảng mười binh lính cùng Liễu Mai, tình thế đột nhiên trở nên bất lợi.
Sau một khoảnh khắc định thần, Mạc Liên Thanh cất giọng lạnh lùng, âm vang vang khắp rừng:
“Các ngươi là ai, dám tấn công quân triều đình? Chẳng lẽ không sợ tội tru di cửu tộc sao?”
Một tiếng cười ngạo mạn vang lên từ phía trước, giọng nói khàn đặc:
“Hà hà, còn ai nữa – dĩ nhiên là cướp rồi! Cướp tiền, cướp của, và cướp cả mạng người!”
Không để ai kịp phản ứng, đám cướp đồng loạt xông lên, lưỡi dao loang loáng trong ánh nắng yếu ớt. Nhưng đối với Mạc Liên Thanh – một nữ tử dùng thương vô cùng điêu luyện, đã trải qua bao trận chiến khốc liệt ở kiếp trước – thì những tên cướp tầm thường ấy chẳng khác gì bầy sói con. Một mình nàng đã hạ gục bốn tên chỉ trong nháy mắt, mũi thương bạc loang loáng, chính xác và không chút do dự.
Dù chỉ còn mười người, nhưng binh lính đi theo nàng đều là tinh nhuệ, đã được huấn luyện để đối phó với mọi tình huống. Họ phối hợp ăn ý với Lâm Quốc Ấu, người đã từng lăn lộn chốn sa trường, trải qua vô số trận mạc. Chẳng mấy chốc, đám cướp đầu tiên bị tiêu diệt sạch, xác nằm ngổn ngang dưới đất.
Tưởng chừng mọi chuyện đã xong, thì từ phía rừng rậm lại vang lên giọng nói trầm đυ.c, đầy khinh miệt:
“Xem ra các ngươi cũng có chút bản lĩnh.”
Một gã đàn ông cao lớn, cao hơn hai mét, thân hình đồ sộ, hai bên hông dắt hai rìu lớn, mặt mũi dữ tợn, mắt lộ vẻ tàn độc, từ trong rừng bước ra – theo sau hắn là hơn hai ngàn tên cướp khác, đông nghịt cả một khoảng rừng.
Do tảng đá chắn đường, phần lớn binh lính đã đi đường vòng để dọn dẹp chướng ngại vật, giờ đây bên nàng chỉ còn Lâm Quốc Ấu và vài người. Tình thế vô cùng bất lợi, số lượng chênh lệch quá lớn.
Tên thủ lĩnh nhìn nàng từ đầu đến chân, ánh mắt hắn da^ʍ tà, rồi nhếch mép, cười khẩy:
“Muốn ta tha mạng, cũng không khó đâu, tiểu mỹ nhân…”
Lâm Quốc Ấu lập tức chắn trước nàng, kiếm đã rút ra, sẵn sàng chiến đấu.
Tên đó lại cười khẩy, càng lúc càng trơ trẽn:
“Ta rủ lòng thương, cho nàng làm thϊếp của ta là vinh hạnh lắm rồi. Về làm phu nhân của ta, ta sẽ cho nàng sống sung sướиɠ!”
Liễu Mai giận dữ hét lớn, mặt đỏ bừng:
“Ngươi có biết người đang đứng trước mặt mình là ai không mà dám nói năng hàm hồ? Đây là công chúa Mạc quốc, đang trên đường đi cứu trợ dân chúng! Ngươi dám vô lễ!”
Đám cướp cười ầm lên, tiếng cười nhạo báng vang vọng khắp rừng. Tên cầm đầu cười lớn, tiếng cười vang dội như sấm:
“Mạc quốc? Cái nước nhỏ bé đó à? Chẳng mấy chốc sẽ bị nuốt chửng thôi. Lúc đó các ngươi thành nô ɭệ còn chưa chắc sống được, chi bằng theo ta, còn có ăn có mặc, được sống an nhàn!”
“Ngươi!” – Liễu Mai giận đến run người, bàn tay siết chặt.
Lâm Quốc Ấu rút kiếm, lạnh giọng, sát khí bùng lên:
“Muốn chạm đến công chúa, trước tiên hãy bước qua xác ta!”
Tên cướp cười sằng sặc, đôi mắt hắn lấp lánh sự thèm muốn:
“Thôi thì thế này, nếu giao hết vật phẩm cứu trợ, ta sẽ cho nàng làm vợ cả! Thế nào?”
“Ngươi ăn nói hồ đồ! Hỗn xược!” – Lâm Quốc Ấu gằn giọng, khuôn mặt căng thẳng.
Mạc Liên Thanh siết chặt thương trong tay. Giữa chết và liều, nàng chọn liều. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt kiên nghị, không chút sợ hãi:
“Muốn cưới ta? Chỉ sợ ngươi không có bản lĩnh đó! Ngươi nằm mơ đi!”
Tên cướp gầm lên, tiếng gầm vang vọng:
“Tốt! Lữa Hách ta sẽ cho ngươi thấy bản lĩnh của ta! Gϊếŧ sạch! Chừa lại tiểu mỹ nhân!”
Cả bọn cướp đông đảo xông lên như lũ ong vỡ tổ. Tuy số lượng địch quá đông, nhưng nhờ bản lĩnh và sự phối hợp của Mạc Liên Thanh, Lâm Quốc Ấu và những binh lính còn lại, nhóm của họ vẫn trụ vững, hạ được hơn bốn trăm tên cướp. Tuy vậy, họ đã kiệt sức, gần như không còn đứng vững. Mồ hôi vã ra như tắm, hơi thở dồn dập, cơ thể đau nhức.
Đúng lúc đó, trong rừng rậm, có ba người áo đen chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Một người lên tiếng, giọng trầm thấp:
“Chủ nhân, có cần ra tay?”
Người đeo nửa mặt nạ đáp chậm rãi, giọng như gió lạnh, không chút cảm xúc:
“Không cần.”
Người phụ nữ bên cạnh ngập ngừng, nhìn về phía Mạc Liên Thanh đang kiệt sức:
“Thật… không giúp sao? Nàng ta sắp không trụ nổi nữa rồi.”
Không có câu trả lời. Hai thuộc hạ hiểu tính chủ nhân – lạnh lùng và tuyệt đối. Dù có người quỳ khóc dưới chân, y cũng sẽ dửng dưng bước qua, không hề động lòng.
Trở lại chiến trường, Mạc Liên Thanh đã không còn sức, thậm chí không thể cầm nổi cây thương. Lữa Hách thấy vậy liền lao tới, vung rìu toan bắt nàng sống. Nàng gồng hết sức, nâng thương lên, đôi mắt nàng ánh lên vẻ tuyệt vọng nhưng vẫn kiên cường, định liều mạng đâm hắn một đòn cuối cùng.
Hắn vung rìu chém tới, ánh mắt sát khí hừng hực. Nụ cười chiến thắng đã hiện trên môi hắn.
Ngay khoảnh khắc lưỡi rìu gần chạm tới nàng — phập! — một viên đá bay vụt ra từ rừng, với tốc độ kinh hồn, xuyên thẳng qua đầu Lữa Hách.
Hắn đổ gục, máu phun xối xả – chết không kịp kêu, đôi mắt vẫn còn mở trừng trừng, không tin vào những gì vừa xảy ra.
Ba người áo đen đứng trong rừng, hai thuộc hạ giật mình, không thể tin vào mắt mình. Chủ nhân đã ra tay?
Không để họ lên tiếng, người mang mặt nạ đã xoay người, chỉ lạnh nhạt nói, giọng không chút dao động:
“Đi.”
Ba bóng đen khuất dần trong rừng, như chưa từng tồn tại, để lại một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.
Còn lại, trên chiến trường, đám cướp mất thủ lĩnh, như rắn không đầu, hoảng loạn. Nghe thấy tiếng kèn hiệu binh từ xa vọng lại, chúng lập tức quăng vũ khí, đầu hàng không kèn không trống.
Đây là một chương đầy kịch tính và có một bước ngoặt lớn. Thiên Hoàng Phong đã xuất hiện và cứu Mạc Liên Thanh một cách bí ẩn.