Chương 6: Quyết Định Đến Long Châu Và Lời Chia Tay

Sau khi dùng bữa xong, Mạc Liên Thanh tản bộ vài vòng trong khuôn viên hoàng cung. Nàng vừa đi vừa ngắm cảnh vật xung quanh, mọi thứ đều được nàng thu hết vào tầm mắt, từ những đóa hoa đang chớm nở trong giá lạnh đến những phiến đá rêu phong. Dạo bước một hồi, nàng trở về cung của mình, lòng nhẹ như mây trôi. Đây là những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi mà kiếp trước nàng chưa từng có.

Vài ngày sau đó, nàng bắt đầu lên triều, phụ giúp vua cha giải quyết chính sự. Nàng thể hiện khả năng điều hành, phân tích sắc bén, khiến bá quan văn võ đều phải thán phục. Dù công việc bận rộn, nhưng nàng luôn tận hưởng những phút giây quý giá bên gia đình – điều mà kiếp trước nàng chẳng thể nào có lại, khi nàng bị giam cầm trong nỗi đau và sự cô độc.

Bảy ngày trôi qua kể từ khi nàng trọng sinh. Cung điện của hoàng thượng trở nên yên ắng đến mức nghẹt thở. Bầu không khí nặng nề khiến cung nhân cũng không dám thở mạnh, chỉ lặng lẽ làm việc của mình.

Khi đang cùng vua cha bàn luận về việc nước, Mạc Liên Thanh bất ngờ đề xuất, giọng nàng dứt khoát:

“Phụ hoàng, Thanh nhi muốn đến Long Châu để giúp dân.”

Mạc Liên An lập tức cau mày, ánh mắt ông lộ rõ vẻ lo lắng và phản đối:

“Không được.”

Hai cha con nhìn nhau không ai chịu nhường ai, bầu không khí trong điện căng như dây đàn. Một lát sau, Mạc Liên Thanh bình tĩnh đáp, giọng nàng ẩn chứa sự kiên định:

“Con là Nữ vương tương lai của vương quốc, chẳng lẽ con muốn đến đó giúp dân mà cũng không được sao?”

Vua Mạc Liên An giữ giọng điềm tĩnh nhưng đầy lo lắng:

“Con là người kế vị của ta. Nếu xảy ra chuyện gì bất trắc thì trẫm biết phải làm sao?”

Nhưng Mạc Liên Thanh không nhượng bộ. Giọng nàng chắc nịch, đôi mắt nàng ánh lên ngọn lửa của quyết tâm:

“Chính vì con là người kế nhiệm nên con càng phải đi. Con muốn tích lũy thành tựu của riêng mình. Để khi lên ngôi, không ai có thể nói rằng con được nối ngôi chỉ vì phụ hoàng sủng ái hay vì mệnh trời ban.”

Nàng dịu giọng, ánh mắt chân thành nhìn thẳng vào vua cha:

“Phụ hoàng… người không tin vào năng lực của con sao?”

Nghe vậy, ánh mắt của Mạc Liên An thoáng động. Ông buông một tiếng thở dài, dịu giọng lại, trong lòng tràn ngập sự tự hào nhưng cũng không giấu được nỗi lo:

“Ai dám nói vậy? Con của trẫm sao lại không có thực lực.”

Thấy ánh mắt tha thiết của con gái, cùng với lý lẽ không thể chối cãi, ông cuối cùng cũng gật đầu:

“Được rồi, việc này ta giao cho con. Nhưng con phải hứa với ta, phải hết sức cẩn trọng.”

Gương mặt Mạc Liên Thanh rạng rỡ, một nụ cười nở trên môi nàng:

“Phụ hoàng yên tâm, con nhất định sẽ không để người thất vọng. Con sẽ bảo trọng chính mình.”

Mạc Liên An biết, một khi con gái ông đã quyết thì chẳng ai có thể cản nổi. Ông lại thở dài, giọng pha chút bất đắc dĩ nhưng cũng đầy yêu thương:

“Được rồi, con lui xuống chuẩn bị đi. Chuyến đi xa cần lo liệu nhiều thứ.”

Nàng cúi đầu hành lễ, giọng nói rõ ràng:

“Nhi thần cáo lui. Việc này nhi thần sẽ hoàn thành tốt, không để phụ hoàng phải lo lắng.”

Nói rồi nàng rời khỏi điện. Mạc Liên An nhìn theo bóng lưng con gái, trong lòng dâng lên trăm mối cảm xúc, một câu nói thì thầm thoát ra từ đôi môi khô khốc:

“Thanh nhi… con bé lớn thật rồi.”

Hai ngày tiếp theo, Mạc Liên Thanh bận rộn thu xếp mọi thứ cho chuyến đi Long Châu. Từ hành lý, vật phẩm cứu tế, đến việc sắp xếp người đi cùng. Tối hôm trước ngày khởi hành, Mạc Liên Hoa – muội muội của nàng – bất ngờ đến tìm và leo lên giường nàng nằm xuống, đôi mắt lấp lánh:

“Hoàng tỷ, tối nay cho muội ngủ cùng được không?”

Mạc Liên Thanh mỉm cười trìu mến, dang rộng vòng tay đón lấy cô em gái bé nhỏ:

“Tất nhiên là được rồi.”

Hai chị em nằm cạnh nhau tâm sự suốt cả buổi. Mạc Liên Hoa kể về những chuyện ở cung, về những trò nghịch ngợm, còn Mạc Liên Thanh thì lắng nghe, thỉnh thoảng mỉm cười. Một lúc sau, Mạc Liên Hoa nghẹn ngào, giọng nói nhỏ lại:

“Ngày mai tỷ lên đường rồi, nhớ phải bảo trọng đó.”

Nàng rất muốn đi cùng tỷ, nhưng tự biết bản thân còn quá nhỏ, chỉ sợ làm vướng chân tỷ nên đành phải ở lại trong cung.

Thấy muội muội như vậy, Mạc Liên Thanh dịu dàng xoa đầu nàng, bàn tay khẽ vuốt ve mái tóc đen nhánh:

“Tỷ nhất định sẽ quay về để xem muội trở thành một vị đại tướng quân oai hùng, bảo vệ quốc gia.”

Nghe đến đó, Mạc Liên Hoa không nói gì, chỉ nhào vào lòng chị mà khóc nức nở, nước mắt thấm ướt vạt áo tỷ tỷ. Mạc Liên Thanh ôm chặt lấy nàng, vỗ về nhẹ nhàng, cảm nhận hơi ấm từ cô em gái bé bỏng.

Một lúc sau, Mạc Liên Hoa vẫn còn nấc lên từng hồi, nước mắt lấm lem, ngẩng đầu nhìn Mạc Liên Thanh:

“Tỷ phải hứa với muội.”

Mạc Liên Thanh siết chặt tay nàng, trả lời dứt khoát, ánh mắt kiên định:

“Tỷ hứa.”

Rồi hai người cứ thế chìm vào giấc ngủ trong hơi ấm của nhau, một giấc ngủ bình yên trước chuyến đi đầy thử thách.

Sáng sớm hôm sau, Mạc Liên Thanh thức dậy lặng lẽ chuẩn bị. Nhìn muội muội còn say giấc, nàng không nỡ đánh thức. Khi đến cổng cung, đã thấy hoàng thượng và hoàng hậu đứng chờ từ bao giờ, bất chấp cái lạnh của buổi sớm.

Mạc Liên An trìu mến nhìn con gái, giọng đầy lo lắng:

“Thanh nhi, đường đến Long Châu vất vả, con nhớ giữ gìn sức khỏe. Đừng để ta và mẫu hậu phải lo lắng.”

Hoàng hậu Hoàng Liên Châu cũng lên tiếng, ánh mắt bà tràn ngập sự quan tâm:

“Nghe phụ hoàng con dặn chưa? Nhớ ăn uống đầy đủ, ngủ đủ giấc. Công việc quan trọng thật, nhưng sức khỏe mới là trên hết. Đừng gắng sức quá.”

Nghe những lời dặn dò của song thân, trong lòng nàng dâng lên cảm giác ấm áp, một sự an ủi lớn lao. Nhưng nghĩ đến con đường phía trước, những hiểm nguy tiềm ẩn và gánh nặng trên vai, nàng không khỏi lo lắng. Tuy nhiên, nàng vẫn nở nụ cười, ôm lấy cả hai rồi nhẹ giọng nói, trấn an họ:

“Con nhớ rồi. Phụ hoàng, mẫu hậu không cần lo. Con sẽ về.”

Nói rồi nàng lên xe ngựa, chuẩn bị rời đi, mang theo hy vọng và quyết tâm thay đổi vận mệnh đất nước.

Ở một góc khác, hoàng tử Mạc Liên Càn đang đứng quay mặt vào tường, bờ vai khẽ run, nước mắt lưng tròng. Thị vệ bước tới hỏi nhỏ, giọng đầy cảm thông:

“Điện hạ, người không đi tiễn công chúa sao?”

Mạc Liên Càn đáp, giọng nghèn nghẹn, cố nén xúc động:

“Ta không muốn ai nhìn thấy bộ dạng khó coi này của ta.”

Ngay lúc ấy, giọng nói quen thuộc pha chút châm chọc vang lên từ phía sau:

“Huynh khóc gì vậy? Người ngoài nhìn vào lại tưởng trưởng tỷ đi lấy chồng không đó.”

Mạc Liên Hoa xuất hiện với hai mắt sưng húp, tay chống nạnh, dù cố tỏ vẻ mạnh mẽ nhưng vẫn không che giấu được sự buồn bã:

“Không ra dáng nam nhi gì hết.”

Mạc Liên Càn lập tức phản bác, giọng điệu vẫn còn chút run rẩy:

“Muội thì khác gì ta? Mắt muội cũng sưng húp kia kìa!”