Cẩm Hà cung mấy hôm nay vốn yên bình, tĩnh mịch, giờ đây lại sôi động lạ thường. Cung nhân ai nấy đều mím môi, trợn mắt, cố không bật cười thành tiếng vì cuộc tranh luận không hồi kết giữa công chúa và Liễu Mai. Cuối cùng, Liễu Mai dù sao cũng chỉ là một cung nữ, không thể nào tranh thắng được với vị công chúa ngang bướng của mình, đành ngậm ngùi chịu thua, để mặc nàng diện bộ đồ thanh thoát nhất.
Lúc rời khỏi cửa cung, công chúa còn hất mấy sợi tóc, khuôn mặt đắc ý mang theo khí chất “em không đủ trình” khi nhìn về phía Liễu Mai, rồi thản nhiên tiến về Tẩm điện của Hoàng thượng. Hôm nay, nàng được triệu đến dùng bữa cùng Phụ hoàng và Mẫu hậu. Vừa bước vào phòng, nàng đã thấy Hoàng hậu Hoàng Liên Châu – mặc bộ y phục vàng nhạt cùng kiểu với Hoàng thượng Mạc Liên An – đang ngồi đó, gương mặt hiền từ. Kế bên là vị công chúa nhỏ 12 tuổi Mạc Liên Hoa trong trang phục hồng phấn rực rỡ, tóc búi hai bên, trông vừa tinh nghịch vừa đáng yêu. Bên cạnh Mạc Liên Hoa là Hoàng tử Mạc Liên Càn 14 tuổi, vận thường phục xanh lam đơn giản mà vẫn toát lên vẻ nghiêm trang, điềm đạm.
Vừa bước vào, Mạc Liên Thanh lập tức hành lễ, giọng nói trong trẻo:
“Thanh nhi thỉnh an Phụ hoàng, Mẫu hậu.”
Hoàng thượng Mạc Liên An và Hoàng hậu Hoàng Liên Châu đều mỉm cười hiền hậu, bảo nàng miễn lễ rồi mời ngồi. Vừa yên vị chưa được bao lâu, một tiếng “ọt ọt” vang lên phá tan bầu không khí yên tĩnh của Tẩm điện – phát ra từ bụng của tiểu công chúa Mạc Liên Hoa. Thấy vậy, nàng liền chỉ vào Hoàng tử Mạc Liên Càn, làm bộ ngạc nhiên, giọng nói trêu chọc:
“Hoàng huynh là nam tử duy nhất của Mạc Liên quốc mà lại để phát ra cái tiếng kỳ cục thế kia sao?”
Nghe thế, Hoàng thượng bật cười sũy suýt, rồi sai người mang thức ăn lên. Mạc Liên Càn chưa kịp phản bác thì đã bị cắt lời, đành nuốt giận, không thèm chấp với tiểu muội ngang ngược của mình.
Mạc Liên Thanh liếc nhìn đồng hồ nước, thấy đã khoảng 9-10 giờ mà chưa ai ăn sáng. Nàng thấy áy náy, khẽ nói:
“Cũng tại con chuẩn bị lâu quá, để mọi người phải chờ.”
Hoàng thượng cười đáp, giọng đầy bao dung:
“Cũng tại ta, vừa hay con đỡ ốm liền gọi con đến. Đừng tự trách.”
Lúc này, Mạc Liên Hoa nhao nhao chen vào, miệng vẫn còn nhai dở:
“Đúng đó! Không phải tại tỷ làm muộn đói đâu, à không… không phải Càn ca đói đâu!”
Mạc Liên Càn cuối cùng cũng lên tiếng phản bác, giọng điệu điềm tĩnh nhưng cũng đầy kiên quyết:
“Trước khi đến ta đã ăn chút điểm tâm rồi, không như muội – ngủ nướng dậy trễ rồi chạy luôn qua đây, bụng rỗng kêu đói!”
Mạc Liên Hoa vừa nhai vừa cố phản bác, gương mặt đỏ bừng:
“Huynh thì khác! Trên đời này không có tiểu thư nào bị nói là ăn như muội đâu!”
Nghe vậy, Mạc Liên Càn không buồn đáp, chỉ chậm rãi ăn cơm, đôi mắt liếc nhìn tiểu muội tinh nghịch. Hoàng thượng và Hoàng hậu lắc đầu bất lực trước cảnh “gà bay chó sủa” quen thuộc trong cung, nhưng ánh mắt lại tràn đầy yêu thương. Nhìn sang, thấy Mạc Liên Thanh đang ngắm muội muội ăn mà nhoẻn miệng cười.
Hoàng thượng liền hỏi, ánh mắt đầy quan tâm:
“Thanh nhi, con không ăn sao?”
Nàng cười đáp nhẹ, giọng thanh thoát:
“Con nhìn tiểu muội ăn cũng thấy no rồi.”
Mạc Liên Hoa lập tức ăn chậm lại vì bị… nhìn quá kỹ. Cả phòng bật cười, không khí trở nên vô cùng vui vẻ.
Mặt đỏ rần, Mạc Liên Hoa giận dỗi nói:
“Mọi người… lại lấy con ra đùa nữa rồi!”
Mạc Liên Thanh cười trấn an, rồi quay sang ăn phần
của mình. Không khí trong cung tràn ngập tiếng cười, lời nói ấm áp, khác hẳn với những năm tháng cô độc và đau khổ ở kiếp trước của nàng.
Sau bữa ăn, khi mọi người đã no nê, Hoàng thượng Mạc Liên An mới vào chuyện chính, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn:
“Thanh nhi, còn hai tháng nữa là đến sinh nhật 16 của con. Con định tổ chức thế nào?”
Nàng đáp điềm tĩnh, không chút do dự:
“Quốc gia còn nhiều khó khăn, con nghĩ nên làm đơn giản thôi ạ.”
Hoàng thượng gật đầu, ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng vào nàng:
“Ta định đến hôm đó sẽ tuyên bố con là người kế vị tiếp theo, con thấy sao?”
Nghe vậy, Mạc Liên Càn liền nói chắc nịch, ánh mắt đầy tự hào và ủng hộ:
“Tỷ không cần lo. Khi tỷ lên làm Nữ hoàng, đệ sẽ là cánh tay phải đắc lực, giúp tỷ trị quốc!”
Mạc Liên Hoa bật dậy tranh phần, gương mặt hớn hở:
“Không! Muội mới là người sẽ sát cánh bên tỷ tỷ! Muội sẽ bảo vệ tỷ!”
Mạc Liên Càn cau mày, giọng điệu nghiêm nghị hơn:
“Muội cái gì cũng tranh, nhưng việc này thì không được. Ta sẽ giúp tỷ đàm luận chính sự, không như muội chỉ biết chơi đùa.”
Mạc Liên Hoa phản pháo, không chịu thua:
“Muội không bao giờ bỏ tỷ để đi chơi đâu! Với lại… lỡ tỷ có lấy một mỹ nhân thì sao? Ai sẽ bảo vệ tỷ? Hả?”
Mạc Liên An đập bàn, một tiếng "rầm" vang lên, cắt ngang cuộc tranh cãi của hai đứa trẻ:
“Đủ rồi!”
Hai đứa lập tức im bặt, ngồi thẳng tắp, không dám hó hé lời nào. Hoàng hậu dịu dàng nhìn Mạc Liên Thanh, giọng bà đầy mong chờ:
“Con thấy thế nào?”
Nàng mỉm cười, ánh mắt sâu xa, nhìn về phía phụ hoàng và mẫu hậu, rồi lướt qua hai đứa em đang im phắc. Đây chính là cơ hội để nàng thay đổi vận mệnh của Mạc Liên Quốc.
“Vậy cũng được.”