Suy ngẫm một lúc, Mạc Liên Thanh lại chìm vào giấc ngủ. Lần này, giấc mộng của nàng trở nên kỳ lạ và kinh hoàng hơn bao giờ hết: khắp nơi là tường lửa bao vây, phụ hoàng, mẫu hậu, cả A Càn, A Hoa – những người thân yêu nhất của nàng – đều bị ngọn lửa dữ nuốt trọn. Nàng cứng người, không thể nhúc nhích, chỉ có thể bất lực nhìn từng phần của vương quốc bị lửa vây kín, từng mảnh đất thân thương hóa thành tro tàn. Rồi đến cả Đế quốc, rồi các quốc gia láng giềng – tất cả đều chìm trong biển lửa. Mọi thứ… biến mất. Chỉ còn lại nàng – cô độc giữa một thế giới hoang tàn – cùng một thân ảnh lơ lửng trên bầu trời. Tuy không nhìn rõ gương mặt người ấy, nhưng khí tức toát ra đầy đau khổ, như một linh hồn đang vặn vẹo trong giày vò, khiến tim nàng quặn lại. Khi đang cố gắng nhìn kỹ hơn, thì...
Giọng gọi gấp gáp của Liễu Mai cắt ngang tất cả, kéo nàng thoát khỏi màn đêm kinh hoàng.
Mạc Liên Thanh tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm trán. Chiếc gối hai bên không biết từ bao giờ đã sũng nước mắt. Liễu Mai thấy vậy thì hoảng hốt, vội chạy đến bên nàng, gương mặt tái mét vì lo lắng:
— Công chúa, người không sao chứ? Ác mộng lại đến rồi sao?
Mạc Liên Thanh chậm rãi ngồi dậy, ánh mắt còn mơ hồ. Một lúc sau, nàng mới khẽ đáp, giọng khản đặc:
— Ta không sao... chỉ là một giấc mộng thôi.
Nhưng Liễu Mai không thể yên lòng. Nàng lập tức quỳ xuống, nắm chặt tay công chúa, giọng đầy khẩn thiết, đôi mắt đỏ hoe:
— Công chúa à, nếu người có chuyện gì phiền lòng, nhất định phải nói với Liễu Mai. Đừng giữ trong lòng một mình như thế. Ai dám làm người buồn, Liễu Mai này sẽ... sẽ bóp chết kẻ đó! Hoàng thượng có hỏi tội, ta cứ nói là thấy ngứa mắt nên ra tay!
Nói xong, nàng còn hùng hồn dằn thêm một câu, như
một lời thề:
— Nhất định phải nói đấy!
Mạc Liên Thanh tuy lòng còn đau nhói vì dư âm của cơn ác mộng và ký ức kiếp trước, nhưng cũng phải bật cười trước sự thẳng thắn, gan dạ của Liễu Mai. Giọng nàng khẽ châm chọc, pha chút yêu thương:
— Ngươi còn không biết ta là ai sao? Nếu có kẻ khiến ta phiền lòng, chưa cần ngươi ra tay thì ta cũng đã xử lý xong rồi.
Thấy công chúa đã bớt sầu não, Liễu Mai cũng thở phào nhẹ nhõm. Nàng đứng dậy, rồi chợt nhớ ra điều gì đó, nói:
À đúng rồi! Lúc nãy Hoàng thượng có dặn, nếu công chúa tỉnh dậy thì đến Tẩm điện dùng bữa cùng ngài.
Mạc Liên Thanh nghe xong liền gật đầu. Trong đầu nàng bỗng lóe lên một việc quan trọng. Nàng vội bảo Liễu Mai chuẩn bị nước tắm.
Khi ngâm mình trong làn nước ấm, hơi nóng phả vào mặt, nàng nhớ tới chuyện sắp được phụ hoàng phong làm người thừa kế. Nhưng vì hôn ước với Đế quốc mà việc ấy chưa bao giờ thành hiện thực ở kiếp trước. Nàng khẽ nhắm mắt, đẩy lui những suy nghĩ nặng nề về tương lai chưa xảy ra, tập trung vào chuyện quan trọng hơn: viên Dạ Minh Châu Hoàng Thành Kim.
Chỉ còn hai tháng nữa là sứ giả Đế quốc đến. Nàng không thể lật tung cả công quốc lên để tìm viên ngọc quý giá ấy. Nàng bắt đầu xâu chuỗi những sự kiện kiếp trước, loại trừ các nơi không thể có ngọc. Rồi dần dần, trong đầu nàng lóe lên một cái tên – Long Châu.
Nơi từng hứng chịu thiên tai liên miên – hạn hán, lũ lụt, mưa to sóng lớn. Dù phụ hoàng đã dốc sức giúp đỡ, dùng hết ngân khố để cứu tế, nơi đó vẫn chẳng cải thiện là bao. Nhưng kỳ lạ thay, sau khi nàng rời đi, bị gả sang Thiên Hoàng quốc, thì thiên tai ở Long Châu cũng đột nhiên biến mất, như thể một phép màu. Chỉ có điều, Đế quốc ngày càng ép buộc nộp cống phẩm nặng nề khiến dân lành nơi đó đói nghèo, không còn cơm ăn
áo mặc.
Nàng không chắc liệu nơi đó có viên châu không, lời tiên tri kia có đúng hay không. Nhưng nàng biết một điều: nếu từ bỏ, vương quốc nàng chỉ còn con đường diệt vong. Còn nếu đúng là Dạ Minh Châu ở Long Châu thật, có khi nàng không chỉ cứu được cả quốc gia mà còn giúp con dân sống yên vui trở lại, thoát khỏi cảnh lầm than.
Ý nghĩ đó khiến nàng như có thêm sức mạnh, một tia hy vọng bùng cháy trong lòng. Nhưng chưa kịp mỉm cười thì...
— Công chúa à, người tính ngâm đến bao giờ? Lại muốn ốm tiếp hả?
Giọng nói của Liễu Mai lại vang lên ngoài cửa, xen lẫn tiếng cằn nhằn.
— A a, ra liền, ra liền! – Mạc Liên Thanh vội vàng đáp, bất đắc dĩ.
Sau khi ra khỏi phòng tắm, nàng được cung nữ chỉnh trang y phục. Vừa để cung nữ búi tóc, nàng vừa lắng nghe Liễu Mai kể tình hình mấy ngày qua. Cũng không khác gì kiếp trước. Tối qua, Hoàng thượng cùng Hoàng hậu có đến thăm, sau đó là Hoàng tử Mạc Liên Càn và công chúa út Mạc Liên Hoa. Nhưng vì nàng ngủ say, mọi người không muốn làm phiền nên chỉ ngồi một lúc rồi rời đi.
Mái tóc nàng đen láy mềm mại như suối, đôi môi hồng
hào căng mọng, chiếc mũi cao thẳng tắp. Dưới ánh mắt có phần hờ hững, nhưng sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén, là một nốt ruồi duyên nhỏ xinh, càng tôn lên vẻ đẹp dịu dàng mà kiêu hãnh của nàng. Một vài giọt nước vẫn còn đọng lại trên xương quai xanh mềm mại, khiến vài cung nữ gần đó đỏ bừng cả mặt, không dám nhìn thẳng. Riêng Liễu Mai thì chỉ thở dài một cái trong lòng: “Công chúa nhà ta càng lớn càng mê người. Không biết ai có phúc lấy được người đây?”
Sau khi được trang điểm nhẹ nhàng, búi tóc cố định bằng cây trâm bạc, nàng khoác trên người bộ y phục màu xanh ngọc thanh thoát, bên ngoài phủ một lớp áo
choàng trắng tinh như tuyết. Vừa định bước đi thì...
— Khoan đã!
Liễu Mai bất ngờ giữ nàng lại, đôi mắt sắc sảo nhìn nàng từ đầu đến chân.
— Hả? Còn gì nữa? – Mạc Liên Thanh thắc mắc.
Không nói không rằng, Liễu Mai từ đâu lôi ra một tấm da gấu to sụ màu nâu, chùm lên người công chúa. Chỗ nào hở da là nàng lại quấn thêm lớp khác: một tấm lông chồn, một dải lụa dày, rồi thêm một chiếc áo choàng nữa... Trông Mạc Liên Thanh giờ chẳng khác gì... một cái bánh tét khổng lồ, bọc ngoài là da gấu, bên trong là lớp áo trắng như nhân bánh.
Liễu Mai gật đầu hài lòng, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện:
— Giờ thì ổn rồi! Không sợ lạnh nữa!
Mạc Liên Thanh sững người, trán nàng bắt đầu lấm tấm mồ hôi. Nàng nhìn xuống đống "quà" đang bao bọc lấy mình, lắp bắp:
— Ổn là ổn kiểu gì? Ta chỉ đến Tẩm điện gặp phụ hoàng thôi mà!
— Công chúa vừa mới ốm dậy đấy! Không được để gió lùa. Khoan đã, vẫn còn thiếu!
Chưa dứt lời, Liễu Mai lại lấy thêm một chiếc khăn quàng làm từ lông cáo mềm mại, khoác thêm vào. Giờ nàng chẳng khác gì một... hộp quà di động. Các cung nhân đứng trong phòng nhìn thấy cảnh tượng đó chỉ dám cúi đầu... nhịn cười đến run người.
Còn Mạc Liên Thanh? Nàng không còn thấy lạnh nữa... chỉ thấy nóng hầm hập, mồ hôi túa ra như tắm.