Chương 3: Dạ Minh Châu và Ý Định Thay Đổi Tương Lai

Giữa trưa, Mạc Liên Thanh từ từ mở mắt, cảm thấy cổ họng khô rát. Ánh nắng yếu ớt của mùa đông chiếu qua khung cửa sổ, hắt lên nền đá cẩm thạch mát lạnh. Liễu Mai, cung nữ thân cận đang ngồi bên cạnh, thấy cô tỉnh dậy, không nói gì, chỉ vội chạy lại đỡ nàng dậy, rót cho nàng một cốc nước ấm rồi đi ra ngoài thông báo gì đó với người ngoài cửa. Chỉ chốc lát sau, cô quay lại, hỏi:

"Người có muốn ăn chút cháo không?" – giọng cô hơi lạnh nhạt, nhưng lại có chút ngập ngừng, như đang giấu điều gì đó.

Mạc Liên Thanh vừa mới tỉnh sau cơn bệnh, bụng có chút đói liền khẽ gật đầu:

"Ừ, em lấy cho ta một ít."

Liễu Mai bước ra khỏi phòng, vừa đi vừa lẩm bẩm, giọng đủ để Mạc Liên Thanh nghe thấy:

"Ồ, em còn tưởng người sẽ sai em đi lấy một bát tuyết để ăn cơ đấy..."

Nghe vậy, Mạc Liên Thanh chỉ mỉm cười nhẹ. Nàng hiểu, con bé lại giận dỗi rồi.

Liễu Mai theo hầu cô từ nhỏ, từ khi cùng mẹ tiến cung, quan hệ chẳng khác gì chị em thân thiết. Mọi thứ trong cung cấm đều không thể che giấu được đôi mắt sắc sảo của con bé. Ấy vậy mà, trong kiếp trước, cô bé ấy lại có kết cục thê lương đến mức Mạc Liên Thanh không dám nhớ lại. Chỉ vì muốn đỡ thay nàng một cú đánh của Thiên Hoàng Trách, hắn ta – kẻ tự xưng là Thiên tử – đã tàn nhẫn ra lệnh lột da từng mảnh của Liễu Mai, ném cho bầy sói ăn sống. Hắn bắt nàng đứng nhìn bạn thân bị xé xác, rồi còn cưỡng ép nàng phải... nuốt từng miếng thịt ấy. Cảnh tượng kinh hoàng ấy vẫn ám ảnh nàng mỗi đêm.

Liễu Mai khi ấy không khóc, không kêu gào – chỉ cắn răng chịu đựng, chỉ vì không muốn nàng đau lòng. Còn hắn – Thiên Hoàng Trách – thì đứng đó, cười nhạt, như đang thưởng thức một vở kịch hay, đôi mắt tràn ngập vẻ khoái trá và tàn nhẫn.

Ý nghĩ đó khiến sắc mặt Mạc Liên Thanh tối sầm lại, đôi mắt nàng ánh lên vẻ căm hờn.

Đúng lúc đó, Liễu Mai quay lại, trên tay là một bát cháo nóng hổi, nghi ngút khói. Cô nói, giọng đã dịu đi:

"Công chúa, người ăn chút cháo đi."

Tiếng nói của Liễu Mai kéo Mạc Liên Thanh về hiện tại, về căn phòng ấm áp và mùi cháo quen thuộc. Cô được Liễu Mai đỡ ngồi dậy, ăn được vài thìa cháo thì ngẩng đầu nhìn cô gái ấy, ánh mắt nàng mềm mại, đầy xúc động:

"

Thật may mắn... vì ta lại được nhìn thấy em thêm một lần nữa."

Liễu Mai bất ngờ, đôi mắt cô bé rưng rưng, rồi nước mắt không tự chủ mà rơi xuống, nức nở kể:

"Đêm hôm trước, người bị sao vậy? Em thấy người mệt mỏi vì chính sự nên đi nấu canh giải cảm. Vậy mà khi quay lại... người đã nằm bất động giữa sân tuyết, lạnh cứng như tảng băng. Em tưởng... tưởng người không còn nữa chứ..."

Mạc Liên Thanh khẽ cười, cố giấu đi sự thật khủng khϊếp từ kiếp trước, chỉ nhẹ nhàng xoa dịu:

"Hôm đó ta thấy nóng quá nên ra ngoài một lát... ai ngờ lại ngủ quên mất. Nhìn xem, ta vẫn ổn mà."

Liễu Mai nhìn nàng như không tin lắm, nhưng cũng không gặng hỏi thêm. Chỉ khẽ trách, giọng đầy xót xa:

"Có biết... người làm chúng em lo thế nào không?"

Mạc Liên Thanh cười nhẹ, khẽ gật đầu, ra hiệu đã biết lỗi. Ăn xong, nàng nằm xuống giường, kéo chăn đắp kín, trầm ngâm suy nghĩ.

Bây giờ là năm 438, mùa đông còn hai tháng nữa mới qua. Và đúng như kiếp trước, sắp tới Đế quốc Thiên Hoàng sẽ cử sứ giả đến cầu thân. Khi xưa, ai ai cũng ngạc nhiên vì sao một đế quốc hùng mạnh như Thiên Hoàng lại chịu hạ mình đến một nước nhỏ bé, thiên tai triền miên như Mạc Liên quốc để xin cưới công chúa. Nhưng nàng – người mang trí nhớ của một đời trước – hiểu rõ lý do sâu xa.

Tất cả là vì Dạ Minh Châu Hoàng Thành Kim – viên ngọc truyền thuyết có sức mạnh khuếch đại quyền năng, củng cố địa vị, giúp người sở hữu chạm tới ngai vàng.

Theo lời tiên tri lan truyền khắp đại lục, viên ngọc quý giá ấy nằm ở Mạc Liên quốc, và kẻ nào lấy được công chúa của Mạc Liên thì sẽ nắm được viên ngọc. Nhưng khi Thiên Hoàng Trách – Tam hoàng tử Đế quốc – cưới nàng, hỏi về viên ngọc ấy, phụ hoàng lại mù tịt, chỉ đáp "không biết". Câu trả lời ấy như một tát nước lạnh, đánh vỡ giấc mộng đế vương của hắn.

Từ đó, hắn căm ghét nàng, coi nàng như gánh nặng, là vật cản đường chứ không phải là cầu nối đến quyền lực. Năm năm sống chung, nàng chưa từng có lấy một ngày yên ổn, luôn phải chịu đựng những màn hành hạ không ngừng nghỉ.

Rồi quốc gia xảy ra đại nạn: dịch bệnh hoành hành, mất mùa liên tiếp, thiên tai dồn dập, thêm cả gánh nặng cống phẩm nặng nề từ Đế quốc khiến dân tình lầm than, chết đói chết rét. Lúc ấy nàng bất lực đến mức... chỉ nghĩ được một cách duy nhất – dùng cái chết của mình để đổi lấy sự sống cho dân.

Nàng đã lên kế hoạch vẹn toàn, giả vờ tử nạn trong một vụ hỏa hoạn. Đế quốc vì giữ thể diện sẽ phải bù đắp lương thực, cắt giảm cống phẩm. Có như vậy, dân nàng mới qua được mùa đông khắc nghiệt.

Nhưng giờ đây – khi cơ hội tái sinh đã đến – nếu mọi thứ vẫn như trước, kết cục vẫn chỉ là diệt vong. Nàng không thể để điều đó xảy ra lần nữa.

Thứ duy nhất có thể thay đổi tương lai… là tìm được Dạ Minh Châu Hoàng Thành Kim.