Hoàng hậu Hoàng Liên Châu nhìn đứa con gái đang say ngủ, ánh mắt ngập tràn yêu thương. Nàng lặng lẽ ngồi cạnh giường, không hề nhúc nhích. Cung nữ Liễu Mai đứng bên cạnh, thấy chủ tử đã thức trắng cả đêm, trong lòng lo lắng, sợ bà lại không chịu nghỉ ngơi. Nàng rón rén tiến tới, nhẹ giọng:
"Hoàng hậu, người định đêm nay lại chăm sóc công chúa nữa sao?"
Hoàng hậu không hề nhúc nhích, chỉ khẽ "Ừ" một tiếng, tiếng đáp nhỏ nhẹ nhưng kiên định. Liễu Mai càng thêm lo lắng, dè dặt nói tiếp:
"Nếu người kiệt sức rồi sinh bệnh, công chúa biết được sẽ tự trách mình thì sao? Hơn nữa, thái y cũng nói công chúa chỉ cần tĩnh dưỡng là sẽ khỏi mà."
Hoàng hậu như không nghe thấy, vẫn chăm chú nhìn đứa con gái đang say giấc nồng. Gương mặt nàng vẫn còn phảng phất sự mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi Mạc Liên Thanh. Liễu Mai thở dài, lòng rối bời mà không dám nói thêm. Nàng thật không hiểu nổi công chúa, đêm hôm giá rét lại chạy ra giữa trời tuyết làm gì không biết...
Đúng lúc này, khi cung nữ Liễu Mai còn đang loay hoay tìm cách khuyên Hoàng hậu quay về cung nghỉ ngơi, một giọng hô dõng dạc vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng:
"Hoàng thượng giá đáo!"
Tất cả cung nhân trong phòng lập tức quỳ xuống hành lễ. Hoàng hậu cũng đứng dậy, khẽ cúi đầu:
"Thần thϊếp tham kiến Hoàng thượng."
Hoàng thượng Mạc Liên An vội bước tới, đỡ Hoàng hậu dậy, ôn hòa nói:
"Không cần đa lễ."
Người khoác long bào vàng rực, dáng uy nghiêm nhưng sắc mặt lại phảng phất vẻ mệt mỏi cùng lo lắng. Mạc Liên An khẽ hỏi, giọng lộ rõ sự sốt ruột:
"Thanh nhi thế nào rồi?"
Hoàng hậu bình thản đáp:
"Thái y nói không nguy hiểm, chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày là ổn."
Nghe vậy, nét căng thẳng trên gương mặt Hoàng thượng mới dịu lại đôi chút:
"Không sao là tốt rồi."
Hoàng hậu lại hỏi, giọng thấp nhưng không giấu nổi âu lo:
"Triều chính vẫn rối loạn, sao người còn đến đây?"
Hoàng thượng chau mày, hơi cau có:
"Con ta bệnh, chẳng lẽ ta không thể đến thăm?"
Hoàng hậu khẽ lắc đầu:
"Không phải là không thể, chỉ là… triều sự đang khẩn, người nên xử lý xong rồi hãy tới cũng chưa muộn."
Hoàng thượng thở dài, giọng trầm xuống, mang theo nỗi ưu tư:
"Chuyện Long Châu khiến người ta nhức đầu. Mùa nắng thì hạn hán, mùa mưa thì lũ lụt. Bây giờ mùa đông lại rét buốt, dân không có áo mặc, cơm ăn chẳng đủ. Năm nào cũng trích ngân lượng cứu tế mà tổn thất vẫn chẳng giảm được bao nhiêu."
Gương mặt Hoàng hậu càng lúc càng lo lắng:
"Công vụ dù gấp, nhưng xin người cũng nhớ giữ gìn sức khỏe."
Lúc này, Hoàng thượng Mạc Liên An mới để ý thấy sắc mặt Hoàng hậu nhợt nhạt, vành mắt thâm quầng. Định hỏi thì một cung nữ đã quỳ xuống, lên tiếng thay lời:
"Khởi bẩm Hoàng thượng, Hoàng hậu đã thức trắng một đêm chăm sóc công chúa, giờ còn định tiếp tục ở lại."
Hoàng hậu nghe vậy liền biến sắc, trừng mắt nhìn cung nữ, quát khẽ:
"Làm càn!"
Hoàng thượng vội vã xen vào, giọng pha chút trách móc nhưng đầy yêu thương:
"Nàng xem kìa, vừa mới dặn ta phải chú ý sức khỏe, thế còn nàng thì sao? Thái y nói Thanh nhi không sao rồi. Nếu nàng đổ bệnh, ta biết phải làm sao đây?"
Hoàng hậu sững người. Nàng chỉ chăm chăm lo cho người khác mà quên mất bản thân cũng là người. Nghĩ vậy, ánh mắt nàng thoáng áy náy:
"Thϊếp biết rồi…"
Hoàng thượng nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng, giọng như gió xuân, đầy ân cần:
"Biết là tốt rồi. Giờ theo ta về Hoa Ninh cung nghỉ ngơi. Chuyện chăm sóc Thanh nhi đã có cung nhân lo."
Trước khi rời đi, Hoàng hậu vẫn không quên dặn dò: "Công chúa tỉnh dậy thì nhớ cho ăn ít cháo, đừng để bị lạnh, có việc gì lập tức báo cho ta." Nàng dặn đi dặn lại hồi lâu mới chịu rời Cẩm Hà cung cùng Hoàng thượng. Cung nhân đứng phía sau chỉ biết lặng lẽ nhìn bóng hai người khuất dần trong màn sương đêm lạnh giá, thở dài thườn thượt.
Đây là Mạc Liên Quốc, một quốc gia nhỏ bé nhưng nằm dưới sự trị vì của Hoàng đế Mạc Liên An – một vị vua tuy ở ngôi cao nhưng có khi còn cực nhọc hơn cả cung nhân. Đất nước này quanh năm chìm trong thiên tai dồn dập, đặc biệt là vùng Long Châu – nơi gần biển, muốn đến phải vượt qua núi cao hiểm trở. Mùa mưa thì lũ lụt trắng trời, mùa nắng thì hạn hán kéo dài, mùa đông lại rét cắt da cắt thịt, khiến dân chúng đói rét triền miên. Việc triều chính bề bộn không ngừng, Mạc Liên An phải đau đầu tìm cách cứu tế.
Hoàng đế chỉ lấy một vợ duy nhất – chính là Hoàng hậu Hoàng Liên Châu, người đã sinh cho người ba đứa con. Trưởng nữ Mạc Liên Thanh – tài sắc song toàn, luôn được vua tin tưởng bàn quốc sự, nên rất được sủng ái. Hoàng tử Mạc Liên Càn – tài trí hơn người, khiêm nhường học hỏi, ngày đêm nung nấu chí giúp nước, được bá quan văn võ kính nể. Và công chúa út Mạc Liên Hoa – tuy tính tình tinh nghịch nhưng luôn yêu thương mọi người, ai gặp cũng mến.
Cả hoàng gia Mạc Liên, từ trên xuống dưới, đều sống vì dân, lo cho dân, một lòng muốn bảo vệ và phát triển quốc gia. Điều này khác hẳn với Thiên Hoàng quốc – một đế quốc rộng lớn, đất đai phì nhiêu, thiên tai chẳng mấy khi ghé thăm. Nhưng vua chúa nơi đây lại vô tâm, bỏ mặc dân đen, ngày ngày vui chơi hưởng lạc, vơ vét thuế má. Thế mà dân chúng nơi ấy vẫn sống tốt, đủ ăn đủ mặc, thật khiến người ta không khỏi cảm khái: "Giá mà vua ta là vua của bọn họ, thì bọn họ có khi còn được sống trong thái bình thịnh trị thực sự."