Chương 15: Từ chối

Thiên Hoàng Phong vẫn đứng đó, lưng quay về phía Mạc Liên Thanh, tay chống lên vách đá lạnh lẽo. Cơ thể hắn khẽ run rẩy, không phải vì cái lạnh của hang động, mà vì nỗi ám ảnh từ những lời tiên tri của nàng. Cái chết của Thiên Hoàng Duật... một tương lai mà hắn chưa từng nghĩ đến, một viễn cảnh quá đỗi tàn khốc.

Sau một lúc lâu, hắn hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Sự hỗn loạn trên gương mặt dần biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng quen thuộc, thậm chí còn hơn trước. Hắn quay lại, đối mặt với Mạc Liên Thanh. Đôi mắt sâu thẳm của hắn giờ đây không còn sự hoảng sợ, mà chỉ còn sự cảnh giác và một bức tường băng giá.

"Ngươi nghĩ," Thiên Hoàng Phong cất tiếng, giọng hắn lạnh lẽo như băng giá, "chỉ với vài lời hoang đường, ta sẽ tin ngươi mà giao phó vận mệnh của mình và cả Đế quốc cho một nữ nhân xa lạ như ngươi sao?"

Mạc Liên Thanh không nao núng trước sự lạnh lùng của hắn. Nàng biết, để phá vỡ lớp vỏ bọc này không hề dễ dàng.

"Những gì ta nói không phải là hoang đường," nàng đáp, giọng nàng vẫn điềm tĩnh, "mà là sự thật sẽ xảy ra. Ngươi có thể không tin, nhưng thời gian sẽ chứng minh."

"Thiên Hoàng Phong khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt xuất hiện. "Ta thừa nhận, ngươi có vẻ am hiểu nhiều điều. Nhưng ta không tin vào số mệnh. Tương lai do chính tay ta tạo ra, không phải do bất kỳ lời tiên tri nào."

Hắn tiến lại gần Minh Châu. Ánh sáng xanh lục của viên ngọc lại bùng lên mãnh liệt, bao bọc lấy hắn, như một lời chào đón quen thuộc. Hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng chạm vào bề mặt viên ngọc. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ tuôn vào cơ thể hắn, khiến toàn bộ hang động rung chuyển khe khẽ.

"Minh Châu là của ta," hắn nói, giọng điệu kiên quyết, "và vận mệnh của ta cũng do ta tự định đoạt. Ta không cần sự giúp đỡ của ngươi.

"Mạc Liên Thanh cảm thấy một chút thất vọng, nhưng nàng không hề bất ngờ. Hắn là Thiên Hoàng Phong, một người đàn ông (hay đúng hơn là một nữ nhân cải nam trang) đầy kiêu ngạo và tự tin vào bản thân. Hắn sẽ không dễ dàng cúi đầu trước bất kỳ ai.

"Ngươi sẽ hối hận," Mạc Liên Thanh nói, ánh mắt nàng chất chứa sự tiếc nuối. "Khi ngươi tận mắt chứng kiến những điều ta đã nói, ngươi sẽ hiểu."

Thiên Hoàng Phong không đáp. Hắn thu lấy Minh Châu vào lòng bàn tay, viên ngọc lập tức biến mất, như hòa vào cơ thể hắn. Toàn bộ hang động chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài hắt vào. Hắn quay lưng lại, bước về phía khe hẹp mà hắn đã xuất hiện.

"Nếu ngươi không muốn chết ở đây, thì tốt nhất hãy mau rời đi," hắn lạnh lùng nói, trước khi biến mất hoàn toàn vào bóng tối của lối ra.

Mạc Liên Thanh đứng yên tại chỗ một lúc lâu, cảm nhận sự trống rỗng trong hang động. Nàng biết, cuộc đối đầu đầu tiên đã kết thúc, và nàng đã không đạt được mục đích. Nhưng nàng cũng biết, hạt giống nghi ngờ đã được gieo vào lòng Thiên Hoàng Phong. Hắn sẽ tự mình đi tìm hiểu, và khi đó, hắn sẽ nhận ra lời nàng nói là thật.

Nàng khẽ thở dài, rồi cũng xoay người bơi trở ra. Liễu Mai và các binh lính đang đợi nàng trên bờ, ánh mắt đầy lo lắng.

"Công chúa, người không sao chứ?" Liễu Mai vội vàng chạy lại, đỡ lấy nàng.

Mạc Liên Thanh lắc đầu, cố gắng che giấu sự thất vọng.

"Ta không sao. Chúng ta quay về thôi."

Mặc dù chuyến đi này không mang lại kết quả như mong đợi về việc hợp tác với Thiên Hoàng Phong, nhưng nàng đã xác nhận được vị trí của Minh Châu và quan trọng hơn, nàng đã gieo một hạt mầm trong tâm trí kẻ thù của mình.

Thời gian sẽ trả lời. Và nàng biết, cuộc gặp gỡ tiếp theo sẽ là ở Hoàng cung, khi sứ giả Đế quốc Thiên Hoàng đến cầu thân.

Thiên Hoàng Phong đã từ chối hợp tác ngay lập tức, nhưng lời tiên tri của Mạc Liên Thanh đã ảnh hưởng đến hắn. Cuộc gặp gỡ tiếp theo sẽ diễn ra tại Hoàng cung Mạc Liên quốc.