Chương 14: Lời Tiên Tri Về Ngân Hoàng Kim

Thiên Hoàng Phong nhìn chằm chằm vào Mạc Liên Thanh, ánh mắt hắn sắc lạnh như dao, nhưng cũng ẩn chứa sự tò mò. Hắn đã sống trong quyền lực, trải qua vô số âm mưu và dối trá, nên khó có thể tin một lời nói hoang đường như "biết tương lai". Tuy nhiên, những điều nàng vừa kể về hắn lại quá chính xác, chạm đúng vào những nỗi sợ hãi và tham vọng sâu kín nhất trong lòng."Bằng chứng?" Hắn lặp lại, giọng điệu xen lẫn sự ngờ vực và một tia thách thức.

"Ngươi muốn dùng gì để chứng minh lời mình nói là thật?"

Mạc Liên Thanh nở một nụ cười bí ẩn, nụ cười mà Thiên Hoàng Phong chưa từng thấy ở bất kỳ nữ nhân nào. Nàng biết, hắn đang thử nàng, muốn xem nàng có thật sự sở hữu "kiến thức về tương lai" hay chỉ là kẻ hoang ngôn.

"Ngươi muốn bằng chứng về điều gì?" Mạc Liên Thanh hỏi ngược lại, giọng nàng tự tin và điềm tĩnh. "Về những tai ương của Long Châu? Hay về vận mệnh của chính ngươi?"

Thiên Hoàng Phong trầm mặc một lúc. Tai ương của Long Châu là chuyện công khai, ai cũng biết. Nhưng vận mệnh của hắn... đó là điều riêng tư, chưa từng hé lộ. Hắn đã luôn che giấu một bí mật động trời về thân phận thực sự của mình, một bí mật mà chỉ có phụ hoàng và mẫu hậu biết được.

"Ngươi nói... về cái chết của người thân ta," hắn lên tiếng, giọng nói trầm xuống, ánh mắt hắn nhìn sâu vào nàng, như muốn xuyên thấu tâm can. "Ngươi nói ta sẽ mất đi tất cả vì Minh Châu và quyền lực. Ngươi có thể chứng minh điều đó?"

Mạc Liên Thanh khẽ gật đầu. Nàng biết đây là cơ hội để nàng gieo mầm tin tưởng vào lòng hắn.

"Khoảng ba tháng nữa," nàng bắt đầu, giọng nói chậm rãi, rõ ràng từng chữ, "vùng đất phía Bắc của Đế quốc, nơi gọi là Ngân Hoàng Kim, sẽ xảy ra một nạn dịch khủng khϊếp. Dịch bệnh này sẽ bùng phát từ các mỏ bạc, lây lan nhanh chóng, khiến hàng ngàn người chết. Cha ngươi, Hoàng đế Thiên Hoàng, sẽ cử Hoàng huynh của ngươi, Thiên Hoàng Duật, đến dẹp loạn. Hắn sẽ mang theo một đội quân lớn, nhưng dịch bệnh sẽ lây lan ngay trong quân đội, khiến binh lính chết như rạ. Cuối cùng, Thiên Hoàng Duật cũng sẽ nhiễm bệnh và bỏ mạng."

Thiên Hoàng Phong đứng sững sờ. Đôi mắt hắn mở to, vẻ mặt hắn từ hoài nghi chuyển sang kinh ngạc tột độ. Hắn đã nghe phong phanh về một số trường hợp nhiễm bệnh lạ ở Ngân Hoàng Kim, nhưng triều đình vẫn đang giấu nhẹm. Hắn không ngờ nàng lại biết chi tiết như vậy, và còn tiên đoán được cái chết của huynh trưởng hắn. Thiên Hoàng Phong biết rõ, trong tất cả các hoàng tử, Thiên Hoàng Duật là người được phụ hoàng tin tưởng và yêu mến nhất. Cái chết của huynh trưởng sẽ là một cú sốc lớn cho cả triều đình và gia đình hắn.

"Ngươi... ngươi nói bậy!" Hắn thốt lên, giọng nói khàn đặc, nhưng sự chắc chắn đã biến mất, thay vào đó là một sự yếu ớt hiếm có. Tay hắn bất giác siết chặt hơn, các khớp xương trắng bệch. Dù đang cải nam trang, nhưng khoảnh khắc này, sự kinh hoàng trên khuôn mặt thanh tú của hắn lại rõ ràng hơn bao giờ hết.

Mạc Liên Thanh không đáp trả. Nàng chỉ nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt bình tĩnh và đầy kiên định, như một lời khẳng định cho sự thật. Nàng biết, lời nói của nàng đã gieo rắc một nỗi sợ hãi sâu sắc vào lòng hắn, nỗi sợ hãi về một tương lai mà hắn không muốn đối mặt.

"Ngươi có thể không tin ta bây giờ," Mạc Liên Thanh nói tiếp, giọng nàng có chút tiếc nuối, "nhưng thời gian sẽ chứng minh lời ta nói là thật. Ngươi có thể cử người đi thăm dò tình hình ở Ngân Hoàng Kim ngay từ bây giờ. Ngươi sẽ thấy, dịch bệnh đã bắt đầu nhen nhóm."

Thiên Hoàng Phong vẫn đứng đó, bất động, như một bức tượng đá. Trán hắn lấm tấm mồ hôi, dù không khí trong hang động vẫn lạnh lẽo. Hình ảnh về cái chết của huynh trưởng, về một tương lai đầy mất mát mà nàng đã miêu tả, cứ thế hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn luôn tự tin vào khả năng của mình, vào sự sắp đặt của phụ hoàng để hắn trở thành người kế vị sau Thiên Hoàng Duật. Nhưng lời nói của nữ nhân này đã làm lung lay mọi thứ, khiến hắn phải đối mặt với viễn cảnh cô độc và mất mát.

Minh Châu vẫn lơ lửng giữa không trung, ánh sáng của nó dường như cũng yếu đi đôi chút, như thể nó cũng đang chờ đợi phản ứng của Thiên Hoàng Phong. Viên ngọc, vốn chỉ thuộc về người được chọn, giờ đây lại chứng kiến một cuộc đấu trí không cân sức giữa một người phụ nữ nhỏ bé và một vị Thiên tử tương lai, mà thực chất là một nữ tử đang ẩn giấu thân phận.

"Ta không thể..." Thiên Hoàng Phong lẩm bẩm, như đang tự nói với chính mình. "Ta không thể tin vào những điều hoang đường như vậy." Hắn quay lưng lại với Mạc Liên Thanh, bước vài bước về phía bức tường đá lạnh lẽo, tay hắn chống lên đó, cố gắng hít thở thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.

Mạc Liên Thanh không nói thêm. Nàng biết, đã đến lúc để hắn tự mình suy ngẫm và quyết định. Nàng đã đưa ra bằng chứng. Giờ đây, quyền lựa chọn nằm trong tay hắn.

Thiên Hoàng Phong đã dao động mạnh mẽ sau lời tiên tri về cái chết của huynh trưởng mình.