Thiên Hoàng Phong vẫn đứng đó, bất động. Ánh sáng của Minh Châu vẫn bao bọc lấy hắn, nhưng có vẻ như nó không còn là ưu tiên hàng đầu của hắn nữa. Lời nói của Mạc Liên Thanh đã đánh thẳng vào một nơi sâu thẳm nhất trong tâm trí hắn – nơi chứa đựng những nỗi sợ hãi thầm kín về sự cô độc và kết cục của quyền lực.Khuôn mặt tuấn tú của hắn, vốn luôn lạnh lẽo như băng, giờ đây hiện lên một sự hỗn loạn hiếm thấy. Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn dao động không ngừng, như thể đang nhìn thấy những ảo ảnh kinh hoàng từ lời nàng kể. Hắn thở dốc một hơi, bàn tay đang vươn ra chạm vào Minh Châu khẽ run rẩy.
"Ngươi... ngươi nói dối," hắn gằn giọng, nhưng sự chắc chắn trong lời nói đã biến mất, thay vào đó là một sự yếu ớt hiếm có. "Không thể nào... Tương lai không thể định đoạt."
Mạc Liên Thanh không nao núng. Nàng biết, để một người có tính cách lạnh lùng, kiêu ngạo như Thiên Hoàng Phong phải thừa nhận điều này không hề dễ dàng. Nàng cần một bằng chứng, hoặc ít nhất là một lời nói đủ sức nặng để hắn không thể chối bỏ.
"Tương lai có thể thay đổi, nhưng chỉ khi ngươi biết được nó là gì,"
Mạc Liên Thanh đáp, giọng nàng bình tĩnh nhưng đầy uy lực.
"Ta không nói dối. Những gì ta nói, ngươi sẽ sớm nhìn thấy nếu cứ tiếp tục con đường cũ."
Nàng tiến thêm một bước, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào hắn.
"Ngươi là Thiên Hoàng Phong, Tam hoàng tử của Đế quốc Thiên Hoàng. Ngươi có chí lớn, có khả năng, nhưng cũng mang trong mình một bi kịch mà ngươi không hề hay biết."
Nghe nàng gọi đúng tên mình, Thiên Hoàng Phong lùi lại một bước, ánh mắt cảnh giác xen lẫn hoảng sợ. "Ngươi... làm sao ngươi biết ta là ai?"
"Ta biết nhiều hơn những gì ngươi tưởng," Mạc Liên Thanh khẽ cười, một nụ cười đầy bí ẩn. "Ta biết ngươi khao khát quyền lực, khao khát trở thành Thiên tử. Và ta cũng biết, Minh Châu này sẽ giúp ngươi đạt được điều đó. Nhưng cái giá phải trả quá đắt."
Hắn đứng yên, đôi mắt vẫn không rời nàng, như thể đang cố xuyên thấu lớp vỏ bọc bình tĩnh của nàng để tìm ra sự thật. Hắn muốn bác bỏ, muốn cười nhạo, nhưng những lời nàng nói lại quá khớp với một số nỗi lo mơ hồ mà hắn vẫn giấu kín trong lòng. Hắn đã thấy những kẻ tranh giành quyền lực, những cái kết cục đau thương của họ. Liệu có thật sự tồn tại một vận mệnh bi thảm đang chờ đợi hắn, một khi hắn nắm giữ được quyền lực tuyệt đối?
"Vậy... ngươi muốn gì?" Cuối cùng, Thiên Hoàng Phong cũng lên tiếng, giọng hắn vẫn lạnh, nhưng đã pha lẫn sự nghi ngờ và một chút bối rối. Ánh sáng của Minh Châu trong hang động dường như cũng yếu đi đôi chút, không còn rực rỡ như lúc đầu, như thể chính viên ngọc cũng đang chờ đợi câu trả lời của Mạc Liên Thanh.
Mạc Liên Thanh mỉm cười. Nàng biết, hắn đã bắt đầu lắng nghe.
"Ta muốn hợp tác," nàng nói thẳng thắn. "Ngươi có thể có được Minh Châu, có được quyền lực. Nhưng đổi lại, ngươi phải giúp ta cứu vương quốc của ta, và cùng ta thay đổi tương lai bi thảm của chính ngươi."
Hắn nhíu mày. "Hợp tác? Ngươi... có gì để đổi lấy điều đó?"
"Ta có kiến thức về tương lai," Mạc Liên Thanh đáp, giọng nàng tự tin và mạnh mẽ. "Ta biết những tai ương sắp đến, và ta biết cách để tránh chúng. Ta biết những bí mật mà ngươi không thể biết. Và ta biết... cách để ngươi có được quyền lực mà không phải đánh đổi bằng tất cả những gì ngươi trân quý."
Thiên Hoàng Phong nhìn nàng thật lâu, ánh mắt hắn sắc bén như dao. Hắn đã trải qua quá nhiều âm mưu, lừa lọc trong cung đình. Lời nói của nàng quá lạ lùng, quá khó tin. Nhưng sự thật về kiếp trước, về những cái chết mà hắn sẽ gây ra, lại quá ám ảnh. Hắn không thể hoàn toàn gạt bỏ.
Hắn quay sang nhìn Minh Châu, viên ngọc vẫn lơ lửng, phát ra ánh sáng dịu hơn. Hắn vươn tay ra, chạm nhẹ vào nó. Minh Châu khẽ rung động, rồi ánh sáng lại bùng lên mạnh mẽ, như một lời khẳng định về quyền năng của hắn.
Thiên Hoàng Phong thu tay lại. "Làm sao ta có thể tin ngươi?" Hắn hỏi, giọng điệu đã bớt đi vẻ lạnh lẽo ban đầu, thay vào đó là sự cân nhắc và thăm dò. "Những gì ngươi nói... quá hoang đường."
Mạc Liên Thanh biết, đây là thời điểm quan trọng nhất. Nàng cần một bằng chứng đủ sức thuyết phục, một điều mà chỉ tương lai mới có thể chứng minh.
"Ngươi có thể không tin ta bây giờ," Mạc Liên Thanh đáp, "nhưng thời gian sẽ chứng minh lời ta nói là thật. Ta sẽ cho ngươi một bằng chứng. Một bằng chứng mà ngươi không thể chối bỏ."
Thiên Hoàng Phong đã bắt đầu tin tưởng Mạc Liên Thanh một phần, nhưng vẫn còn hoài nghi. Nàng đã đề xuất một bằng chứng.