Cả hai đứng đó, đối mặt nhau trong lòng hang động ngầm, ánh sáng xanh huyền ảo của Minh Châu chiếu rọi, tạo nên một khung cảnh siêu thực. Không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở, chỉ có tiếng nước chảy róc rách và tiếng thở khẽ của hai người. Mạc Liên Thanh cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng của Thiên Hoàng Phong đang quét qua mình, không chút cảm xúc, nhưng đủ để khiến nàng cảm thấy áp lực.
Thiên Hoàng Phong không nói một lời. Hắn chỉ nhìn nàng, rồi lại quay sang nhìn viên ngọc. Mạc Liên Thanh biết, hắn đang đánh giá nàng, đánh giá sự xuất hiện bất ngờ của nàng tại nơi này. Nàng cũng vậy, đang cố gắng đọc vị đối phương. Kẻ này, kiếp trước là nỗi ám ảnh của nàng, giờ đây lại đứng ngay trước mắt, không hề hay biết về quá khứ nghiệt ngã mà hắn đã gây ra.
Bất ngờ, Minh Châu bắt đầu phát sáng mạnh hơn. Ánh sáng xanh lục trở nên rực rỡ, bao trùm lấy cả không gian hang động. Cột nước xoáy phía dưới viên ngọc cũng cuộn trào mạnh mẽ hơn, tạo ra những tiếng rì rầm trầm đυ.c. Mạc Liên Thanh cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ đang lan tỏa, nhưng nó không hề mang lại cảm giác dễ chịu. Ngược lại, nó có phần choáng ngợp, thậm chí là khó chịu.
Trong khi Mạc Liên Thanh cảm thấy cơ thể mình như bị một lực vô hình nào đó đẩy ra, thì Thiên Hoàng Phong lại có vẻ bình thản. Hắn tiến thêm một bước về phía viên ngọc. Ánh sáng của Minh Châu dường như vẫy gọi hắn, và cơ thể hắn dường như không hề bị ảnh hưởng bởi luồng năng lượng ấy.
"Ngươi... là ai?"
Giọng nói của Thiên Hoàng Phong vang lên, trầm thấp và lạnh lẽo, cắt ngang sự tĩnh lặng. Hắn không nhìn nàng, mà vẫn nhìn chằm chằm vào viên ngọc, như thể hắn đang hỏi Minh Châu về sự hiện diện của nàng.
Mạc Liên Thanh cứng người. Nàng không thể nói rằng mình là công chúa Mạc Liên Thanh, bởi điều đó có thể gây rắc rối không cần thiết. Hơn nữa, nàng cũng không biết thân phận thực sự của hắn lúc này là gì. Nàng chọn cách trả lời mơ hồ:
"Ngươi nghĩ ta là ai thì cứ nghĩ."
Thiên Hoàng Phong khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt hiện lên, nhưng đôi mắt hắn vẫn lạnh như băng. "Một kẻ không biết tự lượng sức. Đây không phải là nơi ngươi nên tới."
Ngay lúc hắn dứt lời, Minh Châu bỗng nhiên lùi sâu hơn vào cột nước xoáy, ánh sáng của nó mờ dần. Mạc Liên Thanh cảm nhận rõ ràng rằng viên ngọc đang "từ chối" nàng.
"Ngươi biết viên ngọc này?" Mạc Liên Thanh hỏi, không giấu nổi sự ngạc nhiên.
Thiên Hoàng Phong không đáp. Hắn vươn tay ra, chạm vào không khí xung quanh Minh Châu. Lập tức, ánh sáng của viên ngọc lại bùng lên, rực rỡ hơn bao giờ hết, và cột nước xoáy phía dưới như đón nhận một vị chủ nhân, trở nên ổn định và mạnh mẽ hơn.
Mạc Liên Thanh bàng hoàng. Lời tiên tri đã nói, Minh Châu chỉ nhận người được chọn là Thiên Hoàng Phong. Nàng biết điều đó. Nhưng nhìn tận mắt cảnh tượng này, nàng vẫn không thể tin nổi. Tất cả những hy vọng, những nỗ lực tìm kiếm của nàng... liệu có phải đều vô ích?
Minh Châu lơ lửng giữa không trung, phát ra thứ ánh sáng huyền ảo, xoay tròn nhẹ nhàng quanh Thiên Hoàng Phong, như một sinh vật có tri giác đang tìm kiếm sự liên kết với chủ nhân của nó. Luồng năng lượng từ viên ngọc bao bọc lấy Thiên Hoàng Phong, và Mạc Liên Thanh nhận thấy một sự thay đổi tinh tế trên khuôn mặt hắn. Vẻ lạnh lùng vẫn đó, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn dường như có thêm một tia sáng, một sự kết nối mà nàng không thể hiểu được.
Hắn khẽ nhắm mắt, như đang hấp thụ sức mạnh của viên ngọc. Mạc Liên Thanh biết, nếu để hắn hoàn toàn kiểm soát Minh Châu, vận mệnh của Mạc Liên Quốc sẽ không thể thay đổi. Nàng phải hành động, ngay lập tức!
Mạc Liên Thanh đã chứng kiến Minh Châu phản ứng với Thiên Hoàng Phong và hiểu rõ rằng viên ngọc chỉ nhận hắn. Bây giờ nàng biết hắn là người được chọn.