Chương 10: Minh Châu Hiện Thế và Cuộc Chạm Trán Đáng Ngạc Nhiên

Sau cuộc trò chuyện với cụ bà, Mạc Liên Thanh mang theo một tia hy vọng mới, nhưng cũng không kém phần lo lắng. Lời cụ bà nói về "nước mắt của biển cả" và "hơi thở của biển" ám chỉ rằng Minh Châu nằm ở một nơi nào đó cực kỳ sâu thẳm, nơi sức mạnh của nước là mạnh mẽ nhất. Nàng suy nghĩ, những nơi như thế thường là các vực sâu dưới biển, hay những hang động ngầm bị nước biển xói mòn qua hàng ngàn năm.

Và "nguy hiểm" mà cụ bà nhắc đến không chỉ là thử thách của thiên nhiên. Nó còn là lời cảnh báo về linh tính của viên ngọc, và có lẽ là cả những kẻ khác đang tìm kiếm nó.

Nàng trở về chỗ đóng quân, tập hợp Lâm Quốc Ấu và những binh lính tinh nhuệ nhất. Mạc Liên Thanh đưa ra kế hoạch. "Chúng ta sẽ cử người thăm dò dọc bờ biển, đặc biệt chú ý đến những hang động, khe nứt lớn hoặc bất kỳ dấu hiệu nào của dòng chảy ngầm mạnh mẽ."

Lâm Quốc Ấu nghe xong thì cau mày. "Công chúa, biển cả Long Châu vốn hiểm trở, lại thêm cái lạnh cắt da của mùa đông. Việc thăm dò như vậy rất nguy hiểm. Hơn nữa, nếu có vật gì linh thiêng thật sự ở đó, có lẽ không dễ dàng lấy được."

Mạc Liên Thanh gật đầu. "Ta biết. Nhưng đây là cơ hội duy nhất của chúng ta. Chúng ta không thể từ bỏ. Hãy chọn những người bơi lội giỏi nhất, và cung cấp cho họ đầy đủ trang bị."

Quyết tâm của nàng đã lay động Lâm Quốc Ấu. Dù lo lắng, hắn vẫn tuân lệnh.

Trong vài ngày tiếp theo, các nhóm thăm dò được cử đi khắp nơi. Mạc Liên Thanh cũng tự mình tham gia một số cuộc tìm kiếm, nàng không muốn bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, như có sợi dây vô hình nào đó đang dẫn lối.

Một buổi sáng, khi nàng đang đi dọc một bãi biển hẻo lánh hơn cả túp lều của cụ bà, nơi những vách đá dựng đứng ôm lấy bờ cát đen, nàng nhận thấy một điều kỳ lạ. Dù là mùa đông, nhưng dòng nước ở đây lại ấm hơn so với những nơi khác. Và xa hơn, ở phía chân vách đá, có một xoáy nước nhỏ đang cuộn tròn, tạo ra một âm thanh rì rầm khe khẽ, như tiếng thở của đại dương.

Mạc Liên Thanh cảm thấy tim mình đập mạnh. Linh cảm mách bảo nàng: đây rồi!

Nàng ra hiệu cho Liễu Mai và vài binh lính đi cùng đợi ở trên bờ, rồi không chút do dự, nàng lội xuống làn nước. Nàng bơi về phía xoáy nước, cảm nhận dòng chảy mạnh mẽ hơn khi tiến gần. Đến sát vách đá, nàng phát hiện một hang động ngầm bị che khuất bởi những tảng đá lớn và rong rêu. Làn nước bên trong hang động phát ra ánh sáng xanh lục nhạt, huyền ảo.

Mạc Liên Thanh hít một hơi thật sâu, rồi lặn xuống. Bên trong hang động tối tăm, lạnh lẽo, nhưng ánh sáng xanh lại dẫn lối. Nàng bơi sâu hơn, xuyên qua một khe hẹp, rồi bỗng nhiên, một không gian rộng lớn hiện ra. Đó là một hang động khổng lồ dưới lòng đất, ánh sáng xanh huyền ảo tỏa ra từ một viên ngọc lớn đang lơ lửng giữa không trung, ngay trên một cột nước xoáy khổng lồ.

Viên ngọc ấy, to bằng đầu người, phát ra ánh sáng lung linh như hàng ngàn vì sao, nhưng cũng cuộn trào những dòng nước mạnh mẽ xung quanh. Đó chính là Minh Châu! Mạc Liên Thanh cảm nhận được sức mạnh to lớn tỏa ra từ nó, một sức mạnh đủ để khuấy động cả đại dương, đủ để tạo ra thiên tai hay mang đến sự sống.

Nàng bơi lại gần, đưa tay ra định chạm vào viên ngọc. Nhưng đúng lúc đó, một bóng người đột ngột xuất hiện từ một khe hẹp khác trong hang động.

Là một nam tử. Hắn mặc y phục màu đen tuyền, vóc dáng cao ráo, đường nét khuôn mặt thanh tú, ẩn hiện dưới ánh sáng mờ ảo của viên ngọc. Hắn đang nhìn chằm chằm vào Minh Châu, ánh mắt đầy kiên định và một sự tập trung lạ thường.

Mạc Liên Thanh nhận ra hắn. Đó là một trong ba người áo đen đã cứu nàng trong rừng! Nhưng lần này, hắn không đeo mặt nạ, và khuôn mặt của hắn... quá đẹp, đẹp đến mức phi thực. Làn da trắng như tuyết, mái tóc đen như màn đêm, và đôi mắt sâu thẳm như hồ nước không đáy.

Hắn cũng nhận ra sự hiện diện của nàng. Đôi mắt hắn khẽ chuyển động, quay sang nhìn nàng. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, không chút cảm xúc, nhưng lại mang một sự tinh anh đáng sợ.

Thiên Hoàng Phong. Nàng biết. Linh cảm mách bảo nàng, đây chính là Thiên Hoàng Phong, kẻ mà kiếp trước sẽ trở thành Thiên tử, người nắm giữ quyền lực tối thượng.

Cả hai đứng đó, đối mặt nhau trong lòng hang động ngầm, ánh sáng của Minh Châu chiếu rọi. Không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở, chỉ có tiếng nước chảy róc rách và tiếng thở khẽ của hai người. Ai sẽ hành động trước? Và viên ngọc, nó sẽ thuộc về ai?