"Nóng quá... nhưng không sao, không sao đâu... chỉ một chút nữa thôi... rồi mọi thứ sẽ biến mất... rồi ta sẽ quên hết..."
Khắp người Mạc Liên Thanh như bị hàng ngàn ngọn lửa thiêu đốt. Không phải là ngọn lửa thật, mà là nỗi đau nhức nhối từ những vết thương chằng chịt, từ linh hồn đã bị vò nát. Hơi thở nàng đứt quãng, mỗi nhịp thở là một nỗi thống khổ tột cùng.
"Thiên Hoàng Trách... ngươi hận ta quyền rũ ngươi sao? Vậy thì đời này, kiếp sau, con cháu của ngươi cũng sẽ chẳng thể sống yên ổn!"
Giọng nàng khản đặc, những lời nguyền rủa bật ra từ đáy lòng, thấm đẫm căm hờn. Kẻ đã đẩy nàng vào địa ngục này, kẻ đã biến nàng từ một công chúa cao quý thành một con rối chịu đựng những màn tra tấn dã man.
"Mẫu hậu... Phụ hoàng... con bất hiếu... con biết mọi người sẽ rất đau đớn khi mất con. Nhưng... con chịu đựng không nổi nữa rồi..."
Nước mắt không còn nữa, chỉ còn sự kiệt quệ và tuyệt vọng. Từng hình ảnh người thân vụt qua, rồi tan biến vào màn đen. Nàng biết, cái chết của mình sẽ mang lại đau khổ cho đấng sinh thành, nhưng nàng không còn lựa chọn nào khác.
"Mỗi ngày trôi qua là một cực hình. Nỗi đau như lửa thiêu da thịt..."
Ký ức về những ngày sống trong tư dinh của Thiên Hoàng Trách ùa về. Đó là một nơi tù đày, một địa ngục trần gian nơi nàng bị tước đoạt mọi thứ: danh dự, tự do, và cả linh hồn.
"Mỗi lần Thiên Hoàng Trách trở về, hắn đều đem theo thù hận. Từ chuyện của phụ hoàng, của các vị huynh đệ, của triều thần... thảy đều trút hết lên đầu con. Đánh đập, hành hạ... như thể chỉ mong con chết đi..."
Nàng đã cố gắng, đã kiên cường chịu đựng. Đã cồng lưng hứng chịu mọi oán hận, mọi đòn roi tàn bạo nhất. Nhưng đến hôm nay... nàng không thể nữa rồi. Sức lực cạn kiệt, ý chí cũng đã tan thành mây khói. Lần này... nàng sẽ nghe lời hắn một lần vậy. Chết đi, để được giải thoát.
"Con đã tự tay đốt cháy toàn bộ tư dinh... đốt đi cái nơi từng là địa ngục với con. Tuy rằng cái chết này... không thể mang lại yên bình cho công quốc... nhưng có lẽ bọn họ sẽ vì con mà ban chút lương thực... đủ để thần dân cầm cự qua mùa đông. Bớt người chết hơn một chút..."
Một nụ cười chua chát hiện trên môi nàng. Ít nhất, cái chết này có thể mang lại một chút hy vọng nhỏ nhoi cho thần dân của nàng, cho cái quốc gia đang lụi tàn vì chiến tranh và đói kém.
"Rồi một ngày nào đó, chúng ta sẽ giành lại quốc gia. Không phải chết dần chết mòn. Không phải để kẻ khác cướp đi non sông này một cách dễ dàng..."
"Một ngày nào đó, quốc gia ta sẽ sống trong thái bình. Con dân được no ấm. Không ai còn phải lẩn trốn trong nỗi sợ..."
Đó là giấc mơ nàng vẫn ấp ủ, giấc mơ mà nàng không thể hoàn thành.
"Ước mơ ấy... liệu có thành sự thật không?"
Tiếng thầm thì hòa vào khói lửa, tan biến vào hư không.
"Con không biết cái chết này có thể hoàn thành tâm nguyện không... nhưng ít nhất... nó giúp con thoát khỏi nơi tù đày này..."
Cơn nóng vẫn hừng hực. "Nóng quá... chết rồi mà vẫn nóng sao..."
Mạc Liên Thanh từ từ mở mắt. Ánh sáng chói chang lọt vào mắt, rồi dần dần hội tụ. Trần cung quen thuộc hiện ra mờ nhòe trước mắt nàng. Đây không phải là nơi nàng đã chết. Đây...
Một cung nhân đang đứng cạnh giường, hốt hoảng nhìn thấy nàng tỉnh lại. Tiếng kêu vỡ òa:
"Công chúa tỉnh rồi! Công chúa tỉnh rồi!"
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên. Một bóng người trong trang phục màu vàng rực rỡ nhanh chóng bước vào. Gương mặt xinh đẹp mang theo nét ân cần và lo lắng tột độ, tuy bước đi hơi vội vã nhưng vẫn toát ra vẻ nhã nhặn, cao quý.
"Thanh nhi, con tỉnh rồi! Tối qua con sốt cao, làm mẫu hậu lo đến muốn chết!"
Mạc Liên Thanh ngơ ngác nhìn người phụ nữ trước mặt. Giọng nói ấy, ánh mắt ấy... Quá quen thuộc. Nàng buột miệng hỏi, giọng vẫn còn khàn yếu:
"Mẫu hậu... người cũng... chết rồi sao?"
Hoàng hậu Hoàng Liên Châu khựng lại trong thoáng chốc, ánh mắt bà tràn ngập sự khó hiểu xen lẫn chút xót xa. Nhưng bà nhanh chóng trấn tĩnh, cúi xuống, dịu dàng nhéo nhẹ má con gái:
"Con nói gì mà lảng vảng thế! Con sốt đến hồ đồ rồi sao?"
Rồi bà gọi thái y đang đứng chờ bên ngoài bước vào. Thái y nhanh chóng bắt mạch cho Mạc Liên Thanh, gương mặt ông dần giãn ra. Ông cung kính thưa:
"Khởi bẩm Hoàng hậu, công chúa đã đỡ nhiều. Chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày sẽ hoàn toàn bình phục."
Nghe vậy, Hoàng hậu mới thở phào nhẹ nhõm, xoay lại nhìn con gái, giọng vẫn đầy lo lắng:
"Con còn thấy chỗ nào khó chịu không?"
Giọng nói ấy, ánh mắt ấy – bao nhiêu năm xa cách, bao nhiêu đêm nàng nhớ mong trong địa ngục trần gian kia – giờ đây lại gần bên, ấm áp và chân thật.
Nước mắt Mạc Liên Thanh không tự chủ mà trào ra. Ngày trước bị Thiên Hoàng Trách đánh đập, hành hạ đến mức gần chết, nàng chưa từng rơi một giọt lệ. Vậy mà giờ đây, khi được ở trong vòng tay ấm áp của mẹ, nàng lại khóc nức nở như một đứa trẻ.
Nàng nhào vào lòng mẫu hậu, ôm chặt, khóc không ngừng. Hoàng hậu ngỡ ngàng, rồi cũng nhẹ nhàng ôm lấy nàng vào lòng, dịu dàng vỗ về, xoa lưng:
"Không sao… không sao… có mẫu hậu ở đây rồi…"
Mãi sau khi nước mắt khô cạn, nàng mới được dìu nằm lại, đắp chăn cẩn thận. Hoàng hậu khẽ xoa đầu, giọng bà chùng xuống, mang theo chút buồn bã:
"Hôm qua… con gặp chuyện gì sao?"
Mạc Liên Thanh lắc đầu, vùi mặt vào gối, thì thào:
"Con chỉ gặp ác mộng thôi."
Hoàng hậu nhíu mày, giọng dịu lại, đầy yêu thương:
"Ác mộng gì mà khiến đứa con gái kiên cường của ta lại khóc như mưa vậy?"
Giọng Mạc Liên Thanh khàn đi, nghẹn ngào:
"Con bị đưa đến một nơi xa lạ... nơi đó không có mẫu hậu… cũng không có phụ hoàng…"
Hoàng hậu nghe vậy, khẽ siết chặt tay con gái, giọng dịu dàng như gió xuân, vuốt ve mái tóc nàng:
"Không sao… nếu con có lạc đến nơi nào xa xôi, mẫu hậu và phụ hoàng nhất định sẽ tìm con. Rồi ôm con vào lòng như lúc nãy…"
Mạc Liên Thanh nghe vậy, khẽ mỉm cười. Bao mệt mỏi khiến mí mắt nàng sụp xuống. Trước khi chìm vào giấc ngủ, nàng còn lẩm bẩm, giọng nói nhẹ như hơi thở:
"Mẫu hậu… hứa đấy nhé…"
"Ừ… Mẫu hậu hứa…" – tiếng đáp nhẹ nhàng của Hoàng hậu như một lời ru êm ái, đưa nàng vào một giấc mộng lành, nơi không còn đau khổ và thống khổ.