Ánh sáng nơi chân trời vỡ vụn.
Từ tầng trời thứ chín, một tiếng chuông cổ ngân lên. Âm thanh ấy không chỉ vang vọng trong không trung, mà còn xuyên thấu qua mọi quy tắc, trực tiếp đánh vào hồn hải của toàn bộ sinh linh tu luyện.
Một vị Thần đã thức tỉnh.
Trong không gian bên trên Ngọc Thiên Thành, mười hai vòng pháp ấn khổng lồ đột ngột xoay chuyển. Từng luồng kim quang như trụ thiên thánh hóa bầu trời thành vòm điện vạn trượng, xuyên qua hàng tỉ tầng hư không, rơi xuống một điểm duy nhất – nơi Lăng Thiên đang đứng.
Tấm bia Thiên Đạo treo lơ lửng giữa trời, chữ vàng lóe lên từng hàng một:
【Truy Phạt Giả thứ nhất: Tịnh Viễn Đế Quân】
【Chức vị trước khi bị trục xuất: Thiên Mệnh Thủ Hộ Giả】
【Tội danh: Cố ý che giấu dị đạo, chống lại ý chí thiên cơ】
【Hiện trạng: Bị tịnh hóa linh hồn, chuyển thành công cụ thanh trừng】
【Sứ mệnh: Diệt kẻ nghịch mệnh - Lăng Thiên】
Lăng Thiên ngẩng đầu, ánh mắt không đổi.
Áo trắng của hắn khẽ tung bay, tay phải vẫn còn mang theo vết thương do va chạm với Thiên Đạo cánh tay trước đó, nhưng khí thế trên người hắn… lại ngày càng dâng cao, như một cỗ máy tu luyện vô tận không bao giờ dừng lại.
Phía trên bầu trời, mây đen tụ lại, tạo thành một thân ảnh mơ hồ.
Tịnh Viễn Đế Quân, từng là kẻ thủ hộ ý chí thiên cơ, hiện tại lại là đao phủ đầu tiên được cử đến để thanh trừng dị đạo.
Hắn từ từ bước ra khỏi mây đen, thân thể cao lớn, ánh mắt nhắm nghiền, tóc dài màu bạc, bộ giáp khắc cổ tự của Thiên Đạo. Trên trán hắn là ấn ký Tam Lôi Tịnh Giới – dấu ấn của những kẻ đã bị hệ thống thiên đạo tịnh hóa linh hồn.
Một giọng nói trầm thấp vang vọng:
“Lăng Thiên.”
“Ngươi… là dị đạo duy nhất phá Thiên Mệnh thành công trong kỷ nguyên hiện tại.”
“Ngươi sẽ là bài học, là cột mốc, là tai họa… cần bị xóa bỏ.”
Lăng Thiên cười khẽ.
“Vậy thì đến thử.”
Tịnh Viễn không cần nhiều lời. Hắn giơ tay, triệu hồi một thanh chiến thương dài mười trượng. Trên thân thương khắc ba trăm sáu mươi lăm cổ văn Thiên Đạo, mỗi văn tự đại biểu cho một ngày trong vòng luân hồi. Thương vừa vung lên, toàn bộ trời đất bị chia cắt thành hai chiều thời gian.
Một là hiện tại – nơi vạn vật đang sống.
Một là thời khắc phán quyết – nơi mọi sinh linh đều phải chịu kiểm xét của Thiên Cơ.
Chiêu đầu tiên: Phán Chi Thương – Xuyên Vạn Luân Hồi.
Bầu trời tan nát. Thương ảnh dài vô tận đâm xuyên khỏi ba tầng trời, đánh thẳng về phía Lăng Thiên.
Ngay thời khắc ấy, thân thể hắn khẽ nghiêng.
Không phải tránh né.
Không phải phản công.
Mà là…
thừa nhận.
Hắn giơ tay trái, không vũ khí, không bùa chú, không dùng đến một tia chân nguyên nào. Chỉ một cánh tay người thường, đỡ lấy một thương mang theo tất cả quy tắc Thiên Đạo.
ẦM!!!
Mặt đất dưới chân hắn sụp xuống hàng trăm dặm.
Không gian bị ép nổ thành từng mảnh.
Chiến thương ghim thẳng vào bả vai Lăng Thiên, xuyên ra sau lưng, đóng hắn xuống đất. Máu nhuộm đỏ toàn bộ hư không, khí tức hỗn độn cũng bị thương tổn nặng nề, từng tầng linh quang trên da thịt hắn vỡ nát.
Tịnh Viễn nhìn xuống, lạnh lẽo:
“Chỉ vậy thôi sao?”
Lăng Thiên cúi đầu, không nói. Bàn tay trái đang cầm lấy mũi thương bỗng siết chặt.
Rắc…Một tiếng nứt vỡ vang lên.
Chiến thương – vật đại diện cho uy nghiêm của Thiên Đạo – bị bóp nát từng tấc một.
Máu chảy ngược về thân thương, như một cơn hải triều đỏ rực. Mỗi giọt đều mang theo ý chí nghịch thiên bất phục, va chạm vào linh hồn Tịnh Viễn.
Giọng hắn trầm xuống:
“Chỉ một thương mà muốn phán xét ta?”
“Chỉ một Truy Phạt Giả mà đòi tru sát Đạo Thể của vũ trụ?”
Lăng Thiên rút chiến thương ra khỏi vai, xoay nhẹ cổ tay. Vết thương nhanh chóng khép lại, thay vào đó là từng đạo văn lấp lánh, như đang viết lại nguyên lý tái sinh.
Ngay lúc đó – hệ thống phát thông báo:
[Khởi động năng lực đặc thù: Dị Vực Tái Cấu Kỹ]
[Hiệu ứng: Trong phạm vi 3000 dặm, mỗi một thương tích ký chủ chịu được sẽ chuyển hóa thành “Đạo Cơ Phản Kích”.]
[Tỷ lệ phản công: 152% lực sát thương ban đầu – tác động trực tiếp lên bản thể linh hồn kẻ gây thương tổn.]
[Phát động phản lực…]
ẦM!
Tịnh Viễn bị đánh bật ngược trở lại, thân thể rạn nứt, ấn ký Tam Lôi trên trán chấn động.
Ánh mắt hắn lần đầu hiện lên vẻ kinh hoàng.
“Không thể nào… ngươi dùng thương của ta để… phản đòn sao?!”
Lăng Thiên không trả lời. Hắn đã biến mất khỏi vị trí cũ.
Ngay khoảnh khắc Tịnh Viễn còn chưa kịp đứng vững, một cước như thần lôi giáng hạ đã đạp xuống từ không trung. Không phải đơn thuần là sức mạnh, mà là toàn bộ lý thuyết về “sự tồn tại” trong vùng không gian bị tái cấu trúc – nơi Lăng Thiên tồn tại, tất cả quy tắc đều phải xoay quanh hắn.
ẦM!!
Mặt đất lần nữa vỡ tan, lần này là cả một dãy thiên sơn bị nghiền nát. Thân thể Tịnh Viễn vỡ vụn thành trăm mảnh, máu Thiên Đạo trút xuống như cơn mưa đỏ.
Một giọng nói chậm rãi vang lên từ giữa hư không:
“Truy Phạt Giả thứ nhất… vô hiệu.”
Tấm bia Thiên Đạo run rẩy.
Từng hàng chữ vàng rạn nứt.
Ở sâu bên trong cõi hệ thống, vô số dữ liệu bị gián đoạn, ký hiệu nhiễu loạn không thể tái lập.
[Phát hiện: Ký chủ đã hủy diệt Truy Phạt Giả cấp Thiên Đạo]
[Thiết lập giao thức khẩn cấp: Mở Khóa Thần Ấn Thứ Nhất]
[Hệ thống đang tự học theo Đạo Lý của ký chủ – Tạo dựng "Nguyên Cơ Tự Sinh Hệ Thống" (chưa hoàn tất)]
[Toàn bộ cõi giới đã ghi nhận sự kiện: Dị Đạo Phá Phán Quyết – Cấp độ nguy hiểm tăng vọt]
Ở các nơi khác trong đại thiên thế giới – từ Long Giới, Ma Giới, Hải Giới cho đến U Minh Giới – từng điểm chấn động bắt đầu hình thành.
Một nam nhân áo đỏ trong Ma Huyễn Động khẽ mở mắt:
“Hắn đã gϊếŧ Truy Phạt Giả đầu tiên…”
Trong biển tử linh, một sinh vật khổng lồ khẽ chuyển mình:
“Diệt Thế Thể… đã thức tỉnh.”
Tại trung tâm Thiên Giới, 11 pho tượng thần khổng lồ run rẩy – mỗi pho tượng là hình ảnh của một Truy Phạt Giả còn lại.
Một nữ tử bạch y, mang ấn ký bảy cánh sau lưng, nhẹ giọng:
“Đến lúc mười một người chúng ta… cùng lên sân khấu rồi sao?”
Còn ở nơi cũ, giữa trận tàn tích của đại chiến, Lăng Thiên chỉ nói một câu:
“Đây… mới chỉ là bắt đầu.”