Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thiên Dữ

Chương 5

« Chương Trước
Người của Giới Luật Đường rất giỏi truy lùng dấu vết. Bọn họ đã đuổi kịp thì những người khác chắc cũng không xa.

Từ Thiên Dữ hiểu rõ tình thế không ổn, vừa ngấm ngầm đánh giá đối phương, vừa tìm cách kéo dài thời gian.

Nàng hy vọng nếu Tạ Vọng Chân thật sự đang ẩn nấp gần đây, thì ít nhất hắn cũng đã nghe thấy động tĩnh, hiểu được nàng đã tới cứu hắn. Như thế, chuyến đi này của nàng mới không uổng phí.

“Sao lại là bà?” Nàng hỏi.

“Nếu không thì ngươi nghĩ là ai? Sư huynh của ngươi à?” Hoa Thanh Tán cười khẩy: “Thế thì phải cảm ơn Mê Huyễn Hương của ngươi rồi. Thẩm sư huynh của ngươi bị ngươi ám toán, đến giờ vẫn còn chìm trong ảo cảnh chưa tỉnh lại. Lục sư muội của ngươi thì đang ở bên chăm sóc hắn. Ngươi nên thấy may mắn là gặp ta, nếu không thì ngươi nghĩ mình có thể giữ được toàn thây sao?”

Từ Thiên Dữ thầm nghĩ, đúng vậy. Trước khi bỏ đi sư huynh đã nói những lời đó.

Mà thôi, nghĩ đến chuyện xui xẻo này làm gì.

Một tiếng sấm nổ vang trời, tấm màn đen trên vành nón của Hoa Thanh Tán bị thổi bay, để lộ đôi hốc mắt đen ngòm, sâu hoắm không thấy đáy. Một tia chớp xé toạc mây đen khiến bóng dáng bà thêm phần quỷ dị. Năm ngón tay xương trắng hóa thành ảo ảnh.

Từ Thiên Dữ từng bước lùi lại.

Kiếm pháp của nàng cực kỳ nhanh nhẹn, nhất là khi rơi vào tình thế nguy cấp lại càng phát huy toàn bộ bản lĩnh. Đó chính là Quân Tử kiếm pháp do Thẩm Tố Vi truyền dạy, thanh thoát, đẹp mắt. Dù cho bị bàn tay xương trắng tấn công dồn dập, kiếm pháp của nàng vẫn như những tia sáng chiếu rọi trên nền tuyết, uyển chuyển nhẹ nhàng.

Thế nhưng, những ngón tay kia lại như cành cây mới nhú, sinh ra từng đốt gai nhọn, rồi từ những chiếc gai lại mọc thêm vô số nhánh. Trong nháy mắt, chúng hóa thành những sợi roi gai quấn chặt lấy mũi kiếm. Một cú giật mạnh, lực đạo khủng khϊếp kéo cả người nàng lẫn thanh kiếm ngã nhào xuống dòng nước.

Từ Thiên Dữ chỉ cảm thấy mặt mình nóng rát, ngay sau đó là cơn đau nhói như thiêu đốt lan khắp lên mặt.

“Để ta xem nào…” Hoa Thanh Tán cười khẽ, ánh mắt ánh lên sự tàn nhẫn lạnh lùng. Nhìn mái tóc thiếu nữ bị cắt ngang, máu đen và đỏ xen lẫn trào ra từ kẽ tay, bà liền cười nói: “Ôi chao… đẹp đấy, khuôn mặt nhỏ xinh này, e là không thể lành lại như xưa được nữa rồi.”

Rồi bà quát lớn: “Sao thế? Chỉ là một hôn lễ giả thôi mà, đã làm hỏng đầu óc của ngươi rồi sao? Thật sự coi mình là tân nương của sư thúc đến mức phản bội cả sư môn?”
« Chương Trước