Trên má phải của nàng hằn rõ mấy dấu tay sưng đỏ. Làn da mỏng manh khiến vết thương càng trở nên nổi bật. Khi nàng đưa tay áo lau mặt, vô tình chạm vào chỗ sưng, cơn đau nhói khiến nàng hít một hơi lạnh, chân mày khẽ chau lại, trong lòng cảm thấy buồn bực.
Mấy năm nay, nàng đã thay đổi rất nhiều. Nói ít đi, bớt gây sự, kiềm chế hơn, cả ánh mắt cũng không còn bén nhọn như xưa. Ấy vậy mà vẫn có không ít người nhìn nàng không vừa mắt. May mắn là có Thẩm Tố Vi sư huynh luôn âm thầm che chở, cộng thêm tu vi bản thân không hề kém cỏi, nên trước giờ chưa từng ai dám ra tay với nàng, nhất là cái tát vào mặt.
Nhưng lần này người tát lại chính là sư huynh Thẩm Tố Vi của nàng.
Trước khi bỏ trốn, nàng đã dùng Mê Huyễn Hương để đánh lén hắn. Sợ hắn còn sức chống đỡ, nàng cẩn thận hạ dược vào trà từ sớm. Khi thuốc ngấm, nhân lúc Thẩm Tố Vi không còn khả năng phản kháng, nàng đã lặng lẽ lấy đi thứ mà mình muốn từ trong ngực hắn.
Ma Cốt, đúng như tên gọi của nó chính là một mảnh xương của Ma Vương, trong đó ẩn chứa toàn bộ tu vi của hắn ta. Chiếc hộp đựng Ma Cốt vốn được cất ở Lưu Anh Các, chờ các trưởng lão từ các đại tông môn khác đến bàn bạc. Nhưng Từ Thiên Dữ không đến đó để trộm. Với sự gian xảo của sư tôn Từ Băng Lai, nàng hiểu rõ, một vật quý giá và nguy hiểm như Ma Cốt tuyệt đối không thể bị đem ra công khai như thế. Nó chắc chắn đã được giao cho người mà sư tôn tin tưởng nhất.
Và người đáng tin cậy nhất trong sư môn không ai khác chính là sư huynh Thẩm Tố Vi của nàng.
Kế hoạch của nàng thực ra chỉ là một ý nghĩ bộc phát và đầy sơ hở. Nhưng may thay, Thẩm Tố Vi vừa từ Yêu Vực trở về, vết thương chưa lành. Mà với thân phận của hắn, có ai trong tông môn dám nghĩ sẽ có kẻ to gan đến mức ra tay với hắn? Nhờ thế mà nàng dễ dàng ra tay thành công.
Thẩm Tố Vi cũng không hề đề phòng nên hắn không kịp trở tay.
Khi lớp y phục trượt xuống, hắn vẫn còn đủ sức để bóp cổ hoặc đánh vào kinh mạch của nàng. Từ Thiên Dữ đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó, nhưng không ngờ hắn chỉ vươn tay cố chạm vào tay áo nàng khi nàng đang lục tìm. Rồi bất ngờ hắn siết chặt, dùng sức kéo nàng về phía mình và giáng xuống một cái tát.
Cái tát này không chứa chút nội lực nào, không khiến gãy cổ như nàng tưởng tượng nhưng nó lại đau đớn bởi sự nhục nhã. Từ Thiên Dữ ngã ngồi xuống đất, đầu óc quay cuồng cùng, tim đập loạn nhịp, nàng không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn.