Chương 47: Cố nhân tương phùng

Sáu người cẩn thận đi về phía trước, trên người bọn họ đều bôi một loại dược tề đặc biệt, có thể ngăn cách mùi, chỉ cần không phát ra tiếng động là được.

Hơn nữa, bên ngoài Zombie cũng không quá dày đặc, chỉ cần tránh né bọn chúng thì sẽ không bị quấy nhiễu.

Từ xa xa, Trần Minh nhìn thấy mấy con Zombie đang đứng trên đường phố, thân thể lắc lư, thần thái trông có chút ngu đần.

Vì vậy, sáu người men theo sát tường, bước đi nhẹ nhàng chậm rãi, lấy những chiếc xe hỏng làm vật che chắn, định vòng qua phía sau lưng bọn Zombie.

Nhưng khi đi được nửa đường, bụng của Tôn Tiểu Cường bỗng nhiên vang lên tiếng "Ùng ục ùng ục".

"Ặc?"

Sắc mặt Trần Minh và mấy người khác lập tức thay đổi, tim như nhảy lên tới tận cổ họng.

Mặc dù âm thanh kia không lớn.

Nhưng thính giác của Zombie lại đặc biệt nhạy bén.

Những con Zombie đang lắc lư lúc nãy lập tức đứng yên tại chỗ, chúng trở nên cảnh giác, yết hầu phát ra từng đợt gầm nhẹ, dường như đang tập trung cảm nhận điều gì đó.

Đôi mắt đẹp của Trình Lạc Y lập tức nhìn chằm chằm, đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

Những người còn lại đều ngồi thụp xuống sau chiếc xe hỏng, nín thở, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

May mắn là...

Những con Zombie kia chỉ cảnh giác trong chốc lát, rồi nhanh chóng bình tĩnh lại, trở về dáng vẻ ngu dại, lắc lư như ban đầu.

"Phù ——"

Đám người Trần Minh thở phào nhẹ nhõm, vội vàng vòng qua khu vực nguy hiểm này.

Khi đã đi cách xa bọn Zombie.

Một thức tỉnh giả nghĩ mà sợ nói:

"Tiểu Cường, vừa rồi anh suýt chút nữa đã quấy nhiễu đến Zombie!"

"Thì tại tôi đói quá còn gì!"

Tôn Tiểu Cường đáp lại đầy tự nhiên.

Trần Minh vội vàng khuyên nhủ:

"Được rồi, hoàn thành nhiệm vụ xong, tìm được vật tư rồi thì sẽ có đồ ăn!"

"Ừm."

Nghĩ đến thức ăn ngon, Tôn Tiểu Cường lập tức tràn đầy động lực.

Trong lòng tưởng tượng ra cảnh lấy được đồ ăn.

Đợi sau khi tìm được vật tư, sẽ lập tức cắn một miếng bánh mì, uống một ngụm sáu cái đạn hạt nhân, sướиɠ luôn...

Cứ như vậy, sáu người cẩn thận từng li từng tí tiến về phía trước.

Dọc đường đi coi như thuận lợi.

Tránh né hết đợt này đến đợt khác Zombie.

Thậm chí vào thời khắc then chốt, bọn họ còn phải bò lên nóc nhà, giống như thích khách thời cổ đại vượt mái ngói băng qua tường, bước đi trên từng viên ngói nhô lên.

Tuy nhiên...

Trong lòng Trần Minh vẫn vô cùng căng thẳng.

Khi mấy người càng đi sâu vào bên trong, đã tiến vào khu vực trung tâm, nơi này Zombie có mức tiến hóa rất cao, cảm giác cũng cực kỳ nhạy bén.

Theo dữ liệu bổ sung sau này từ công ty TEC, nơi này được định nghĩa là thi sao năm sao!

"Huhu ~~ huhu ~~ huhuhu ~~~..... "

Bỗng nhiên, vang lên một tràng tiếng khóc của phụ nữ, vô cùng ai oán, lúc thì cao vυ"t, lúc thì trầm thấp, như vang lên từ tận cùng Địa Ngục, quỷ dị đến rợn người.

Chỉ cần nghe thôi cũng khiến người ta sợ rùng cả mình.

Sáu người nằm rạp trên tầng chót của một tòa nhà, vội vàng nhìn về phía phát ra tiếng khóc, phát hiện một bóng dáng nữ Zombie, đang quỳ dưới đất, cúi đầu khóc nức nở.

"Hít..."

Trần Minh hít một hơi khí lạnh, lông tơ toàn thân dựng đứng hết cả lên.

Thực sự quá kinh khủng...

"Tôi đói đến mức này còn chưa khóc, cô ta khóc cái gì chứ?"

Tôn Tiểu Cường duỗi cổ ngóng nhìn.

Trình Lạc Y nói:

"Chắc cô ấy còn đói hơn cả anh..."

"Nơi này chúng ta không thể đi tiếp, vòng qua thôi."

Trần Minh lập tức đưa ra phán đoán.

Bởi vì xung quanh nữ Zombie kia còn có rất nhiều Zombie khác, hành động nhanh nhẹn, không hề ngu dại, rõ ràng độ tiến hóa rất cao.

Hơn nữa, nhóm thế lực cướp bóc vật tư kia không thể nào trốn ở đây được.

Nếu có thì cũng đã sớm bị Zombie xé xác rồi...

Sáu người vừa định vòng đường khác, nhưng Tiểu Bát với cảm giác nhạy bén, sớm đã phát hiện ra ánh mắt của họ. Mái tóc rối bù che gần hết khuôn mặt cô, chỉ lộ ra một con mắt, đột nhiên quay đầu nhìn về phía họ.

Sau khi Tiểu Bát phát hiện mục tiêu, tròng mắt kia lập tức co rút lại, biến thành nhỏ như đầu kim, trông càng thêm rùng rợn.

"Hehehehehehehehehehehe."

Tiếng khóc ai oán ban đầu trong chớp mắt biến thành nụ cười đầy quỷ quyệt.

Thân hình cô lóe lên, như một cơn gió lao thẳng về phía mấy người.

"Nguy rồi! Bị phát hiện rồi!"

Sắc mặt Trần Minh trở nên nặng nề, trong lòng sợ hãi đến tột độ, đây là lần đầu tiên anh gặp phải Zombie khủng bố đến thế.

Khi Tiểu Bát lao đi.

Cũng khiến đám Zombie xung quanh bị kích động.

"Graooo ——"

Mấy trăm con Zombie tinh anh gào rú, đã hình thành một đợt thi triều quy mô nhỏ, chen chúc nhau xông tới, thân hình linh hoạt, ba nhảy hai bật đã leo lên đến tận mái nhà.

Cho dù sáu người đang ẩn nấp ở nơi cao, cũng không thể làm được gì.

"Làm sao bây giờ?"

Giữa lúc hoảng sợ, Trần Minh cũng không biết phải làm thế nào.

Trình Lạc Y vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh như trước.

"Còn có thể làm sao, chuẩn bị phá vây."

"Ừm!"

Trần Minh cùng một nhóm thức tỉnh giả não đan, rút đao hợp kim từ bên hông ra. Đây là vũ khí do các nhân viên nghiên cứu khoa học đặc chế, chất liệu vừa cứng vừa sắc, có thể chém gϊếŧ Zombie cấp cao.

Nhưng đối mặt với nhiều Zombie tinh nhuệ như vậy, trong lòng bốn người bọn họ cũng không có chút chắc chắn nào.

Dù cho Trình Lạc Y là thức tỉnh giả của khu tránh nạn số 001, được gọi là người mạnh nhất.

Nhưng Zombie quá đông.

Chỉ sợ hổ mạnh cũng không địch nổi đàn sói...

Hơn nữa, trong đám Zombie kia còn có một con Thi Vương với hình thể nhanh nhẹn, vô cùng kinh khủng.

Tiểu Bát đang lao nhanh tới, gần đây lãnh địa quá yên bình khiến đám phần tử hiếu chiến như cô cảm thấy vô cùng nhàm chán.

Nhàm chán đến mức sắp khóc rồi...

Hôm nay cuối cùng cũng phát hiện con mồi, trong lòng dĩ nhiên vô cùng phấn khích.

Nhưng ngay lúc chuẩn bị tiếp cận mục tiêu, trong đầu Tiểu Bát bỗng vang lên một mệnh lệnh.

"Chờ một chút, tạm thời đừng gϊếŧ..."

"Hở?"

Thân ảnh Tiểu Bát đang lao nhanh lập tức dừng lại, đó là giọng của lão đại. Dù rất muốn gϊếŧ hết đám người kia, nhưng cô vẫn phải kiềm chế, thế là lườm mấy người Trần Minh một cái rồi quay người rời đi.

"Cái này..."

Cả người Trần Minh khẽ run lên, đến chết hắn cũng không thể quên ánh mắt u oán của nữ Zombie kia.

Nhưng ngay sau đó, một chuyện càng khiến bọn họ kinh ngạc hơn nữa đã xảy ra.

Những con Zombie vốn đang hung ác điên cuồng lao tới, lập tức im lặng, sau đó tản ra bốn phương tám hướng, không bao lâu liền biến mất hoàn toàn!

"Chuyện gì vậy chứ?"

Sáu người không thể nào tưởng tượng nổi, đây là lần đầu tiên họ gặp phải tình huống kỳ lạ như thế.

Ban đầu bọn họ đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

Dự định sẽ liều chết đánh cược một lần.

Kết quả... Thi triều lại rút đi...

"A, ta hiểu rồi, bọn chúng đang cố ý hù dọa chúng ta."

Tôn Tiểu Cường nghiêm túc phân tích.

"..."

Trần Minh im lặng, "Hù dọa anh để làm gì? Chắc chắn là có tình huống gì đó đặc biệt."

"Tình huống đặc biệt gì chứ?"

Trình Lạc Y cũng không hiểu được.

Nhưng cô chợt phát hiện, thì ra thế giới này...không phải mọi chuyện đều bết bát như tưởng tượng, đôi lúc vẫn có những điều bất ngờ nhỏ bé.

Đúng lúc này.

Một bóng dáng thon dài xuất hiện ở đầu con phố, gương mặt anh tuấn, ánh mắt dò xét đám người.

Lâm Đông chăm chú nhìn Trình Lạc Y. Dung mạo người trước mặt dần dần trùng khớp với hình ảnh trong trí nhớ hắn. Những ký ức thời thơ ấu lần lượt hiện về trong đầu, khiến hắn không khỏi nhớ lại tuổi thơ đã mất.

"Đã lâu không gặp!"

"Hở..."

Trình Lạc Y ánh mắt ngây dại, sau mười năm sống trong bệnh viện tâm thần, trái tim cô đã trở nên lạnh lẽo như mặt ván giường, nhưng khi nhìn thấy bóng người kia, tim cô bất chợt đập nhanh hơn vài nhịp.

Gương mặt trước mắt này, cũng mang theo vô số ký ức.

Đó là một trong số ít hình ảnh ấm áp trong cuộc đời cô.

Tôn Tiểu Cường cũng vô cùng kích động, y có ấn tượng rất sâu về Lâm Đông, đặc biệt là trong đôi mắt lúc này đã lấp lánh nước.

Giữa thế giới tận thế đầy đau thương này, có thể gặp lại bạn chơi thuở nhỏ.

Thế là hắn nhảy thẳng từ mái nhà xuống, đi tới trước mặt Lâm Đông.

"Lâm Đông, thật là cậu sao! Thật không ngờ lại gặp được ở đây!"

Nhưng Trần Minh cùng mấy người thì càng nghĩ càng cảm thấy không ổn, liên tưởng đến chuyện vừa rồi cộng thêm hình ảnh trên mạng.

Mặc dù bức ảnh đó rất mờ, nhưng hình dáng lại cực kỳ giống người đang đứng trước mặt.

"Tiểu Cường! Anh cẩn thận một chút, hắn có thể là Zombie!"

"Anh đừng có nói mò!"

Tôn Tiểu Cường bĩu môi, sau mười năm không gặp lại đồng bọn nhỏ, lại bị người ta nói là Zombie, trong lòng y không khỏi nổi giận.

"Lâm Đông không thể nào là Zombie! Ánh mắt của tôi chính là thước!"