Chương 40: Loạn chiến

Rõ ràng đây là sân nhà mình, mà phía trước hai nhóm kia đang làm gì vậy?

Tanker gãi đầu.

Chẳng lẽ… tự chạy đến địa bàn của mình hẹn đánh nhau?

Lúc này, thân ảnh thon dài của Lâm Đông sừng sững trên mái nhà. Trước đó, hắn đã thấy có vạn chúng thi triều kéo đến hướng này, nên không để tiểu đệ ra tay.

Hiện tại, hai thế lực đang đánh nhau ác liệt, chó cắn chó, một miệng toàn lông, mình chỉ cần đứng đây xem náo nhiệt là được.

Cố lên nào!

Lâm Đông thậm chí còn âm thầm cổ vũ, mong hai bên đánh càng thảm càng tốt.

Con quạ đen mắt đỏ bay vòng vòng quanh Lâm Đông.

“Người tốt, người tốt, khi nào ăn cơm?”

“Đừng nóng vội, nồi còn chưa sôi đâu.”

Lâm Đông không quay đầu lại, trả lời.

Thì ra quạ huynh tới làm khách, là tới vì giờ cơm, muốn đến cọ phần cơm ăn...

Ở đằng xa trên chiến trường, tiếng nổ vang dội, máu thịt văng tung tóe, khắp nơi là tay chân đứt lìa, mùi máu tanh nồng nặc, cảnh tượng chẳng khác gì Tu La tràng.

Bởi vì nhân loại đã tung ra đòn sát thủ: hai người cải tạo sinh hóa cao ba mét — được gọi là “người săn đuổi”!

Bọn chúng lưng hùm vai gấu, trán cao, trên đầu còn có vết khâu lớn trông như đầu một con sâu khổng lồ.

Cả người chúng quấn đầy băng đạn, sau lưng vác một cây chùy sắt cực lớn, tay phải cầm súng máy Gatling hạng nặng.

Lúc này, sáu cái nòng súng quay tít, ngọn lửa phụt ra gào thét dữ dội.

Đạn tuôn như mưa, tạo thành một cơn bão kim loại.

Những con zombie ớt lập tức bị chém đứt hoặc nổ tung tại chỗ, tướng chết thảm không kể xiết.

Nếu có tinh anh zombie lao tới gần, người săn đuổi cũng không sợ bị cắn xé, liền vung cây chùy sắt to tướng đập thẳng xuống.

Cây chùy này không rõ làm bằng gì, nhưng rất nặng, nhìn thôi cũng thấy phải đến hai mươi tấn. Một khi đập xuống đất là tạo thành hố sâu, zombie trúng đòn thì tan thành thịt vụn.

Lâm Đông nhìn cảnh tượng trước mắt, không khỏi nhớ về tuổi thơ. Vào dịp Tết, cô nhi viện thường làm sủi cảo.

Việc giã tỏi sống là do Lâm Đông phụ trách.

Giờ nhìn cảnh zombie bị đập nát, hắn lại thấy giống y như giã tỏi.

Hai tên người săn đuổi vừa xuất hiện đã giúp nhân loại chiếm thế thượng phong. Dù cho thi triều có hung hãn đến đâu cũng không thể phá vỡ phòng tuyến.

Quả nhiên là sát khí lợi hại trong kế hoạch thanh trừng zombie!

Điều duy nhất phải đề phòng, chính là bọn chuột bự chui từ dưới đất lên.

Tuy nhiên, các đội tác chiến đã mặc y phục Nano, dù răng chuột sắc đến mấy cũng không thể cắn thủng, chỉ có thể gây chút thương tích.

Điều này cho thấy đội hành động Liệp Vương vẫn có chút thực lực.

Chỉ trong khoảng năm phút, đã tiêu diệt được sáu, bảy ngàn zombie. Đoàn thi triều từng cuồn cuộn như sóng nay đã mất một phần ba quân số.

Nhưng đúng lúc đó.

Thi Vương mặt đỏ, mang theo Microblog, ung dung bước tới.

Cũng không rõ tình huống thế nào, không biết đám tiểu đệ của mình đã bắt được Lâm Đông chưa?

Nó nheo mắt nhìn kỹ lại.

Rất nhanh liền phát hiện có điều gì đó không đúng.

Nhóm tiểu đệ kia của nó vậy mà lại đang chiến đấu cùng một nhóm nhân loại. Đặc biệt là hai tên người săn đuổi, nổi bật vô cùng, trông y như cái máy giã tỏi, đang ở đó giã tỏi.

Trong số đó còn có những thức tỉnh giả nhân loại, đang dùng dị năng đại sát tứ phương, hoàn toàn không thể ngăn cản.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

“Vương Thượng… ở đây có thức tỉnh giả nhân loại, chúng ta đang đánh nhau với bọn chúng.”

Một con zombie tinh nhuệ báo cáo.

“Hừm.”

Không cần nó nói, Thi Vương mặt đỏ cũng đã nhận ra.

“Thế còn Thi Vương trong tòa chung cư kia đâu rồi?”

“Không biết, hình như vẫn chưa đi ra.”

“Cái gì?”

Thi Vương mặt đỏ giận không kiềm chế được, lần này đích thân nó đến là để đánh đối phương, mà đến giờ binh lực phe mình đã bị tiêu hao đáng kể, vậy mà kết quả còn chưa cả gặp được đối phương.

Chuyện này sao có thể chấp nhận được!

“Lão đại, sao nơi này lại có thức tỉnh giả nhân loại?” Một tiểu đệ phía sau hỏi.

Thi Vương mặt đỏ cũng nghĩ mãi không thông. Dù nó đã tiến hóa có trí tuệ, nhưng cũng chẳng thông minh lắm.

“Chẳng lẽ… hắn cấu kết với nhân loại?”

“Vương Thượng, hay có khả năng là nhân loại cũng đến để đánh hắn, nhưng lại bị chúng ta gặp trước?”

Một tên thủ hạ khác đưa ra phân tích.

Thi Vương mặt đỏ trừng mắt nhìn, cảm thấy phân tích này cũng có lý.

Chẳng phải như vậy thì mình đen đủi quá sao?

“Oa nha nha nha nha!”

Nó càng nghĩ càng tức, gào lên oa oa gọi bậy.

Phía sau lại có tiểu đệ hỏi:

“Lão đại, vậy giờ chúng ta làm sao bây giờ? Có rút lui không?”

“Rút lui?”

Ánh mắt Thi Vương lóe sát khí. Hiện tại đã mất rất nhiều thủ hạ, nếu rút lui chỉ càng thêm nhục nhã. Đã tiêu hao nhiều như vậy, chỉ có thu hoạch được chiến thắng trận này mới bù đắp được tổn thất.

Huống hồ, loài người cũng là kẻ địch, tinh hạch của chúng càng thêm thơm ngọt!

“Không còn đường lui nữa! Gϊếŧ! Gϊếŧ sạch bọn chúng!”

“Graooo ——!”

Theo lệnh của Thi Vương mặt đỏ, toàn bộ thủ hạ phía sau đồng loạt gào thét.

Lão đại đã nói không được lùi.

Vậy thì dốc toàn lực xông lên!

Cả bọn đỏ ngầu mắt, lao thẳng vào chiến trường. Những zombie này đều có mức tiến hóa cực cao, cấp bậc ngang ngửa Thi Vương, thực lực vô cùng cường hãn.

“Kít —— chi chi ——!”

Microblog gào rít lên, nhảy từ vai Thi Vương mặt đỏ xuống, ba bước hai nhảy, leo lên một tòa chung cư gần đó.

Đồng thời, khói đen từ người nó bắt đầu tỏa ra phiêu tán.

Nó cũng có dị năng quỷ dị, khống chế tinh thần!

“Ừm? Có Thi Vương xuất hiện!”

Lữ Hạo nhíu mày, nghe tiếng gầm rung trời khi nãy cũng đoán ra được điều gì đó.

Với quy mô thi triều thế này, chắc chắn có Thi Vương xuất hiện.

“Mọi người cẩn thận, trận chiến thực sự mới bắt đầu!”

“Rõ!”

Mọi người xung quanh đồng loạt đáp.

Nhưng lúc này, từng làn khói đen đã bay đến, bao phủ lấy một vài binh sĩ vũ trang.

“Đói quá, tôi đói quá!”

“Tôi cũng vậy…”

“Kìa! Anh nhìn đó là cái g?”

“Biển cả… too muốn đi chơi biển, uống bia ăn hải sản!”

“….”

Một người trong số đó ánh mắt đờ đẫn, giả vờ như đang nâng lon bia, rồi rút lựu đạn bên hông ra!

“Ê! Dừng tay! Anh đang làm gì vậy?”

Lữ Hạo phát hiện có điều bất thường, vội hét lên ngăn cản.

Nhưng người kia đã rút chốt lựu đạn.

“Cạn ly!”

Bùm!!!

Lựu đạn phát nổ, ngọn lửa nuốt chửng hắn, hàng loạt mảnh đạn bắn tung, xuyên qua cơ thể những người xung quanh.

Loại mảnh đạn này có sức sát thương cực cao.

Nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó.

Lại có vài người nữa cùng lúc móc lựu đạn ra.

“Cheers!”

Cả bọn đồng loạt nâng tay, rồi sau đó đồng quỹ vu tận!

Bùm bùm bùm!!!

Liên tiếp nhiều tiếng nổ vang lên, bụi đất và mảnh vụn tung tóe như bão quét qua chiến trường.

Lữ Hạo lập tức giơ hai tay chắn phía trước.

Hắn là thức tỉnh giả hệ Thổ, bùn đất tụ lại quanh tay, tạo thành tấm khiên đất dày nặng, chắn bớt sức ép vụ nổ.

Những người còn lại vội vàng trốn sau xe bọc thép để tránh bị thương bởi mảnh vỡ.

Dù vậy, trong lòng bọn họ đã tràn ngập cảm giác khủng hoảng — mới lúc nãy còn là đồng đội kề vai sát cánh, vậy mà giờ lại tự nhiên phát cuồng…

Quỷ dị!

Loại năng lực gϊếŧ người trong vô hình kia, chính là thứ khiến người ta sợ hãi nhất.

Lữ Hạo cau mày, đã nhận ra bọn họ đang bị khống chế tinh thần.

“Tiểu Văn, mở ra vách ngăn tinh thần, dò tìm vị trí của kẻ địch.”

“Được.”

Tiểu Văn nghiêm túc gật đầu.

Hắn là một thức tỉnh giả hệ tinh thần. Chỉ với một ý niệm, vách ngăn tinh thần liền được triển khai, ngăn cách làn khói đen bên ngoài, đồng thời rất nhanh tìm được mục tiêu.

“Tìm thấy rồi! Ở phía trên!”

Mọi người liền nhìn theo hướng hắn chỉ, thì phát hiện trên bệ cửa sổ tầng ba gần đó, có một con chuột lớn đen sì đang nằm sấp, lông xù xì, mặt lại giống như mặt người!