"Quả nhiên năng lực rất quỷ dị..." Lâm Đông lặng lẽ nhìn chằm chằm, không biết thủ phạm ở đâu.
Hai người kia vẫn gặm cắn lẫn nhau, máu tươi chảy ròng ròng. Khí tức sinh mệnh càng lúc càng thêm yếu ớt, không bao lâu liền ôm nhau ngã xuống đất. Là hai người bình thường sống sờ sờ, lại cắn chết đối phương. Nếu người bình thường thấy một màn kinh người này, phỏng chừng sẽ bị dọa vỡ gan.
Đúng lúc đó, trong miệng cống bên đường chui ra một cái bóng đen kịt. Trong miệng nó vui vẻ kêu la, chạy về phía hai cỗ thi thể kia. Đó là một con chuột lớn, hình thể lớn như một sói, cả người ngăm đen dày đặc, hai răng cửa sắc bén hơn dao găm.
Nó thoải mái cắn xé máu thịt của hai người kia, rõ ràng nó là người cầm đầu tất cả chuyện này. Một con thú biến dị có tinh thạch, sở hữu năng lực khống chế tinh thần, cũng là vua chuột của khu vực này.
"Không biết, tinh thạch thú biến dị có mùi vị gì?"
Lần trước Lâm Đông từng săn bắn sói hai đầu biến dị, nhưng con sói kia còn dừng lại ở giai đoạn Não Đan, ăn vào hương vị cũng đã rất tốt rồi. Vì thế, hắn bắt đầu động tâm tư muốn tinh thạch của vua chuột.
Tuy con chuột lớn kia đang ăn, nhưng tinh thần lực của nó cường đại, cảm giác nhạy bén, tựa hồ nhận thấy có người nhìn chằm chằm mình. Nó vội vàng quay đầu nhìn lại, quả nhiên phát hiện trên lầu cao có một thân ảnh hình người.
"Ồ? Mày có nhìn thấy không?” Lâm Đông nhướng mày.
Một người một chuột, tuy rằng cách nhau trăm thước, nhưng lại nhìn chăm chú vào nhau.
"Chít chít chít….” Bỗng nhiên chuột nóng nảy, trong con ngươi đỏ sẫm tản mát ra sự hung tàn.
Đồng thời một cỗ sương mù nhàn nhạt từ thân thể phiêu tán, bay thẳng đến chỗ Lâm Đông.
Phạm vi công kích tinh thần lực của nó rất lớn nhưng so sánh với thi vực của Lâm Đông, tất nhiên là chênh lệch rất lớn, mây và bùn chính là khoảng cách giữa hai người. Trong mắt Lâm Đông chợt lóe tia sáng đỏ, triển khai lĩnh vực.
Thi vực khuếch tán ra bốn phía, sương mù đen nhẹ nhàng phiêu diêu bị khuấy tan. Tựa như băng tan chảy, hoàn toàn không thể tiếp cận Lâm Đông.
"Chít." Cánh mũi chuột co giật, hiển nhiên có chút hoảng sợ.
Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm bóng dáng trên lầu cao. Phảng phất nhìn thấy một vương giả chúa tể thế gian, cảm nhận được uy áp không gì sánh kịp.
Chuột là loại sinh vật vốn có năng lực phát hiện nguy hiểm rất mạnh, ví dụ như động đất, sóng thần và thiên tai khác, đều là rắn chuột cảm nhận được trước.
Giờ phút này, con chuột lớn cũng nhận ra, khí tức tử vong cách mình càng ngày càng gần. Vì vậy, nó từ bỏ hai xác chết xoay người muốn chạy trốn.
"Muốn chạy?" Lâm Đông nhảy xuống từ nhà cao tầng.
Chạy ra đường với tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt chạy được hơn mười mét. Tựa như một bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện, vượt qua khoảng cách vài trăm mét, trong một nhịp thở.
"Chít, chít, chít…” Trong miệng vua chuột phát ra những tiếng kêu sợ hãi bén nhọn cực kỳ chói tai, lực xuyên thấu rất mạnh, vang vọng cả đường phố.
Lâm Đông nhất thời nghe thấy tiếng gầm gừ dưới chân, kèm theo tiếng chuột thét chói tai.Lập tức, vô số chuột từ cống rãnh chui ra, rậm rạp chằng chịt, đen kịt một mảnh, tựa như đài phun nước màu đen.
Đàn chuột chạy ra từ cống rãnh lập tức vây quanh Lâm Đông.
Không chỉ như thế, bao gồm cả đường lớn ngõ nhỏ, cũng có chuột chạy như điên đến tựa như cứu giá vậy.
"Thì ra là nó đang triệu hoán đàn em..."
Lâm Đông một mình bị ngàn vạn con chuột vây quanh.
Cơ thể đám chuột có kích thước khác nhau, một số giống như chó, một số giống như mèo, mức độ tiến hóa khác nhau. Tại thời điểm này tất cả đều hung dữ, phát động một cuộc tấn công chống lại kẻ thù.
Nhưng thi vực Lâm Đông cường đại, một khi có chuột xâm nhập vào trong tựa như dưa hấu bị chùy sắt đập nát, liên tục vỡ vụn. Mặc dù thủy triều chuột hung dữ, nhưng xung quanh Lâm Đông xuất hiện một khu vực chân không, căn bản không thể đến gần.
Những con chuột kia vốn không sợ chết, vẫn xung phong như thiêu thân lao vào lửa. Lâm Đông đã hóa thân thành máy xay thịt, bên cạnh hắn ta thịt vụn bay tán loạn. Máu tươi bắn ra xung quanh, chẳng mấy chốc dưới chân hắn đều là chuột.
Lâm Đông đưa mắt nhìn xung quanh, phát hiện vua chuột kia đã trà trộn vào trong đàn chuột, không biết chạy đi đâu, đã mất mục tiêu.
"Con chuột này không dễ bắt lắm..."
Lâm Đông nhìn lướt qua một vòng, bỗng nhiên phát hiện trên trạm xe buýt bên đường, có một con chuột lớn nằm sấp. Nó híp mắt, vẫy đuôi, thần sắc nhàn nhã, cười nhạo nhìn hắn chằm chằm, ý tứ khıêυ khí©h.
“Còn dám khıêυ khí©h?”
Lâm Đông có thể xác định, chính là con chuột vương kia, vì thế lập tức lao về phía đó.
Nhưng con chuột không chút hoảng hốt, tung người nhảy lên. Chui vào cái cống bên cạnh, trà trộn vào trong biển chuột.
Lâm Đông một lần nữa mất mục tiêu, vốn không thể khóa nó lại. Đã loáng thoáng cảm thấy điều gì đó không đúng, thi vực được triển khai toàn diện chỉ có thể duy trì được hai mươi phút, bây giờ đã qua hai phút.
Nếu như tiếp tục tiêu hao, phần thắng của hắn không lớn lắm.
Ngay khi Lâm Đông đang suy nghĩ, thì con chuột lớn lại xuất hiện. Lần này nó nằm sấp trên nhà kho phế liệu, mỉa mai nhìn Lâm Đông.
Lâm Đông vừa muốn đuổi theo thì con chuột lại dùng chiêu cũ, lần nữa chạy trốn. Còn bầy chuột vô tận xung quanh vẫn như thuỷ triều liên tục đổ về phía Lâm Đông.
Rõ ràng, con chuột lớn muốn mai` chết hắn. Lâm Đông trong lòng cân nhắc, nếu không thì thôi. Bởi vì một khi thi vực cạn kiệt, bọn chuột sẽ nhào vào người hắn.
Mặc dù dựa vào cường độ cơ thể của Lâm Đông, răng cửa sắc bén của chuột cũng không cắn xuyên qua được da hắn, nhưng những sinh vật sống ở cống rãnh thật sự quá bẩn.
Lâm Đông không muốn cả người bám đầy chuột. Mấu chốt nhất chính là, không có thi vực chống đỡ, hắn càng khó săn bắn vua chuột kia.
"Với năng lực của mình, cũng không thể cam đoan 100% sẽ săn thành công.” Lâm Đông nghĩ.
Nhưng con chuột lớn đáng hận đó lại xuất hiện. Giống như những lần trước, nó nằm sấp trên thùng rác, híp mắt khıêυ khí©h nhìn Lâm Đông.
Lần này, Lâm Đông không có ý định đi bắt nó, mà là chuẩn bị lợi dụng thời gian còn lại của thi vực, rời khỏi khu vực này. Đợi sau này có cơ hội, lại gϊếŧ chết con chuột đó.
Nhưng ngay khi hắn ta muốn từ bỏ, bỗng nhiên lại có dị biến xảy ra. Bầu trời vốn sáng ngời chợt âm u, một bóng đen khổng lồ bao phủ từ phía trên xuống.
"Quạc quạc…!" Tiếng kêu thê lương của quạ đen vang lên truyền đến từ xa.
Trong đó xen kẽ với một âm thanh chim đặc biệt: "Người tốt, người tốt..."
"Ồ?" Lâm Đông ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện có một con quạ lớn lơ lửng trên đỉnh đầu, chính là con quạ mà hắn từng cho ăn lúc trước.
Nó đến để giúp hắn.
Quạ đỏ mắt nhìn chăm chú vào biển chuột, sát ý lộ rõ, sau đó phát ra một tiếng thét chói tai. Mấy vạn quạ đen trên không trung đều lao xuống dưới. Thân hình chúng giống như từng viên đạn pháo, nhanh chóng hạ xuống, mỏ chim sắc bén dễ dàng đâm thủng da chuột.
Mấy chục ngàn con quạ đen, đã giúp Lâm Đông ngăn chặn biển chuột.
Con chuột lớn trên thùng rác thấy thế, không còn thần thái tự mãn nữa. Cánh mũi co giật, bị chọc tức không ít.