Chương 46: Mèo nhϊếp hồn

Con mèo đen to lớn đó kêu được gần một phút thì bên trong linh đường bỗng nhiên nổi lên từng trận gió lạnh, điều này khiến cho lòng chúng tôi không khỏi thắt lại. Chúng tôi vừa mới xử lý xong cương thi, chẳng lẽ bây giờ lại xảy ra biến cố gì nữa sao? Trong lòng tôi dấy lên một dự cảm rằng chuyện chẳng lành sắp sửa xảy ra.

Nào ngờ, tôi vừa nghĩ đến đó thì Từ Phi liền hét lớn về phía tôi, bảo rằng đó là Mèo nhϊếp hồn, và phải gϊếŧ nó ngay lập tức.

Nhϊếp hồn là gì ư? Chính là đoạt lấy hồn phách. Trước đây, tôi từng nghe ông nội kể rằng, một số yêu đạo có thể đoạt lấy hồn phách của người sống. Ngoài ra, những loại sơn tinh dã quái đã thành tinh cũng có khả năng đoạt lấy hồn phách của người sống. Trong số đó, nổi bật nhất chính là hồ ly. Loài vật này một khi đã thành tinh thì sẽ hóa thành mỹ nữ hoặc mỹ nam, rồi xuống núi để câu hồn đoạt phách. Dĩ nhiên không phải tất cả đều như vậy, chỉ có một số ít yêu tinh mới làm thế.

Từ Phi nói con mèo này đang nhϊếp hồn, lẽ nào nó cũng đã thành tinh rồi sao? Nhưng mà, con mèo này rảnh rỗi không có chuyện gì làm lại đi nhϊếp hồn của người chết để làm gì cơ chứ?

Trong lòng tôi đầy nghi hoặc, đầu óc có chút mông lung. Thế nhưng, âm khí trong linh đường lại ngày một dày đặc, sự thật đã bày ra ngay trước mắt. Không cần phải nói nhiều, chắc chắn là do con mèo đen to lớn này giở trò. Hơn nữa, lúc này nó lại bắt đầu cào cấu nắp quan tài, tiếng kêu cũng rõ ràng là không bình thường chút nào.

Nếu nó thật sự đang nhϊếp hồn, vậy thì phiền to rồi. Vốn dĩ cái chết của người phụ nữ này đã rất kỳ lạ, chết do tim bị vỡ nát. Cái chết này có thể xếp vào dạng chết bất đắc kỳ tử, mà hồn phách của người chết oan như vậy một khi đã bị gọi trở về, thì muốn tiễn đi lần nữa e là sẽ vô cùng khó khăn.

Nghĩ đến đây, tôi bất giác hít một hơi khí lạnh, cảm thấy chuyện này thực sự rất nan giải.

Nhưng sự việc đã đến nước này, cũng chẳng thể quản nhiều được nữa, việc cấp bách là phải gϊếŧ con mèo đen to lớn này ngay lập tức. Vì vậy, tôi siết chặt nửa thanh kiếm gỗ đào trong tay, nhắm chuẩn con mèo rồi vung thêm một nhát nữa.

Con mèo đen này đã không còn là một con mèo bình thường nữa, rõ ràng là nó đã thành tinh rồi. Dường như nó đã sớm nhìn thấu đường đi nước bước của tôi, cộng thêm thân thủ của loài mèo vốn đã nhanh nhẹn. Kết quả là nhát kiếm này của tôi lại chém vào khoảng không. Cùng lúc đó, Từ Phi cũng nhân cơ hội mà đập xuống một cái, nhưng đáng tiếc là cũng không trúng được con mèo đen.

Con mèo đen sau khi đáp xuống, lại một lần nữa dùng móng vuốt cào lên nắp quan tài một cái, rồi rít lên một tiếng “meo” chói tai.

Nghe thấy vậy, tôi nghiến răng kèn kẹt, không thể tin nổi. Hai người sống sờ sờ chúng tôi, lại không trị được một con mèo hay sao!

Thế là, tôi lại một lần nữa vung kiếm chém về phía con mèo đen, nhưng lần này chỉ là đòn nhử. Quả nhiên, con mèo đen thấy thế liền nhảy bật về phía sau để né tránh.

Lần này mày còn né được nữa sao? Câu trả lời là không thể nào! Tôi đột ngột thu kiếm lại, rồi “vυ"t” một tiếng chuyển hướng đập xuống ngay giữa không trung.

Nhát này đập thẳng vào sống lưng của con mèo đen. Chỉ nghe nó kêu thảm một tiếng “meo”, rồi bị tôi đập văng xuống nắp quan tài, miệng không ngừng ho ra máu. Dù bị thương như vậy, nhưng con mèo đen vẫn liều mạng dùng móng vuốt cào liên tục lên nắp quan tài, tạo ra những tiếng “ken két, ken két” chói tai. Đồng thời, miệng nó vẫn không ngừng gầm gừ những tiếng “meo meo meo”.

Tôi và Từ Phi càng lúc càng chau mày, biết rằng phải gϊếŧ nó ngay lập tức. Thế là, thanh kiếm gãy trong tay tôi liên tục nhắm vào đầu và lưng con mèo đen mà đập tới tấp. Mặc dù con mèo đen liên tục bị chúng tôi đánh đập, nhưng từ đầu đến cuối, nó không hề có ý định bỏ chạy, sức sống lại vô cùng ngoan cường. Trong lúc đó, chúng tôi cũng đã thử dùng tay để bắt nó đi, nhưng không thành công. Bởi vì móng vuốt của con mèo này sắc bén một cách lạ thường. Từ Phi đã thử một lần, kết quả là bị nó cào cho mấy đường rướm máu, cuối cùng đành phải bỏ cuộc.

Cứ như vậy, chúng tôi đập con mèo đen đến mức đầu rơi máu chảy, nhưng nó vẫn nhất quyết không rời khỏi nắp quan tài. Cho đến khi nó gầm lên tiếng “meo” cuối cùng, con mèo đen mới tắt thở.

Sau khi con mèo đen chết, tôi nhanh chóng nhấc xác nó ra khỏi quan tài, dùng một tấm vải vàng bọc lại rồi ném thẳng ra ngoài linh đường. Trong khi đó, Từ Phi thì lau sạch vết máu trên nắp quan tài, sau đó lại thắp hương, đốt vàng mã.

Thế nhưng, bất kể chúng tôi làm gì, những cơn gió lạnh trong linh đường vẫn không hề ngưng lại.

Từ Phi thấy tình hình không ổn, vẻ mặt lộ rõ sự căng thẳng, rồi nói với tôi: “Tần Việt, tốt nhất chúng ta nên khai nhãn đi. Tôi cảm thấy trong căn phòng này lạnh lẽo đến bất thường. Tôi sợ rằng… cô ta đã trở về rồi!”

Nói xong, Từ Phi quay đầu nhìn về phía bài vị và di ảnh của người đã khuất trên bàn thờ.