Chương 45: Nhϊếp hồn

Nghe xong, Từ Phi không hề tỏ ra thất vọng, ngược lại còn cười khà khà mấy tiếng: "Tôi còn lo các cậu ở trong thành phố chứ! Tôi và sư phụ bôn ba giang hồ, cũng chẳng có nhiều tiền. Không ở trong thành phố thì tốt quá rồi! Thị trấn Hồi Long phải không! Ngày mai tôi sẽ nói với sư phụ!"

Tôi cười gật đầu, còn nói thêm rằng nếu có vấn đề gì thì cứ trực tiếp nhờ tôi giúp là được.

Từ Phi cười hềnh hệch, để lộ ra hàm răng trắng bóng, rồi rủ tôi ra ngoài hút điếu thuốc.

Tôi nghĩ hút thì hút thôi, vả lại nhang đèn vàng mã vẫn đang cháy tốt, mà quan tài cũng đã được tôi xê dịch lại vị trí rồi. Hơn nữa, cái xác này đã bật dậy một lần, chắc chắn không thể nào lại có chuyện bật dậy lần thứ hai được nữa, phải không?

Nghĩ vậy, tôi bèn cùng Từ Phi rời khỏi linh đường, đi ra ngoài sân.

Thế nhưng, hai chúng tôi còn chưa kịp châm thuốc thì một bóng đen đã "vụt" một tiếng, từ bên cạnh chúng tôi lao thẳng vào trong linh đường.

Cả tôi và Từ Phi đều phát hiện ra bóng đen đó ngay tức khắc, hai đứa đều biến sắc, vội vàng ngoảnh đầu nhìn lại.

Chỉ một cái nhìn ấy thôi cũng đủ khiến cả tôi và Từ Phi giật nảy mình. Bởi vì chúng tôi nhận ra, cái bóng đen vừa vụt qua người bọn tôi ban nãy, không ngờ lại là một con mèo đen rất lớn.

Con mèo đen này có thân hình to lớn dị thường, phải to hơn những con mèo bình thường đến cả một vòng. Toàn thân nó là một bộ lông đen nhánh bóng loáng, đôi mắt thì đỏ rực lên, còn cái mặt mèo thì trông vô cùng hung tợn, nhìn thôi cũng đủ khiến người ta phải rợn tóc gáy.

Không những vậy, con mèo này còn cực kỳ nhanh nhẹn, chỉ loáng một cái đã nhảy tót lên nắp quan tài. Vừa nhảy lên được, nó liền quay đầu về phía cửa chính của linh đường rồi gầm gừ một tiếng "meo". Âm thanh vừa kéo dài vừa chói tai, nghe mà toàn thân sởn gai ốc, sống lưng lạnh toát.

Phải biết rằng, trong linh đường, có hai loài vật tối kỵ nhất, đứng đầu là mèo, sau đó là chó. Hai loài này có khả năng thông linh, nếu chúng phả hơi sống vào một cái xác còn oán khí thì rất có thể sẽ xảy ra những biến cố như hiện tượng trá thi.

Mặc dù thi thể người phụ nữ trong linh đường đã bật dậy một lần, không thể có chuyện đó xảy ra lần nữa, nhưng lúc này lại đột nhiên xuất hiện một con mèo đen to lớn, còn đứng trên nắp quan tài mà kêu "meo meo" không ngớt, trời mới biết chuyện quái quỷ gì sắp xảy ra. Hơn nữa, mèo vốn dĩ là điều cấm kỵ trong linh đường.

Chúng tôi không thể để mặc cho con mèo đen này muốn làm gì thì làm được. Nghĩ đến đây, tôi liền hét lớn vào trong linh đường: "Mau đuổi con mèo đó đi!"

Nói xong, tôi lập tức lao thẳng vào trong. Từ Phi cũng không dám chậm trễ, điếu thuốc chưa kịp châm trên tay liền bị anh ta vứt thẳng xuống đất rồi cũng chạy theo sau.

Vừa xông vào linh đường, tôi liền vớ lấy thanh kiếm gỗ đào trên bàn hương án, nhắm thẳng con mèo đen trên nắp quan tài mà bổ mạnh xuống.

Thế nhưng, con mèo đó nhanh nhẹn một cách lạ thường. Tôi còn chưa kịp đánh trúng nó thì nó đã lại kêu lên một tiếng "meo", rồi nhảy sang phía bên kia của quan tài. Ngay sau đó, nó lại gầm gừ một tiếng "meo" nữa, mặt vẫn hướng ra cửa chính, trông như đang kêu gọi thứ gì đó.

Một đòn đánh hụt, tôi thầm chửi một tiếng rồi lại tiếp tục lao về phía con mèo. Đúng lúc này, Từ Phi cũng đã xông vào, anh ta nhặt nửa còn lại của thanh kiếm gỗ đào trên bàn hương án, cùng tôi xông lên tấn công con mèo đen.

Nhưng lúc này tôi mới nhận ra, con mèo đen này vô cùng kỳ quái. Thân hình to lớn đã đành, quan trọng nhất là tôi không tài nào đuổi nó đi được. Nếu là một con mèo hoang bình thường, chỉ cần dọa một chút là chắc chắn nó sẽ sợ hãi mà bỏ chạy. Nhưng con mèo này lại phản ứng rất khác thường, dù tôi có đuổi thế nào cũng không thể xua nó đi. Nó không chỉ nhảy tới nhảy lui trên nắp quan tài, mà miệng còn không ngừng phát ra những tiếng "meo meo meo".

Không ổn rồi, thật sự quá bất thường, chuyện lạ thế này ắt có yêu ma. Con mèo đen to lớn này vô duyên vô cớ đứng trên nắp quan tài gào thét liên tục, mà lần nào cũng hướng về phía cửa chính của linh đường, chắc chắn nó đang có ý đồ gì đó!

Mặc dù con mèo đen cực kỳ nhanh nhẹn, nhưng với sức của cả hai chúng tôi, thanh kiếm gỗ đào cũng đã vài lần đánh trúng nó. Thế nhưng, con mèo đen này lại tỏ ra hoàn toàn không sợ chết, cho dù đầu đã bị chúng tôi đánh đến toác ra, máu tươi rỉ xuống, nó vẫn nhất quyết không chịu nhảy khỏi nắp quan tài.

Đến cuối cùng, con mèo đen này không chỉ nhảy tới nhảy lui trên nắp quan tài và liên tục gào lên những tiếng "meo meo" trầm đυ.c, mà lúc này, đôi móng vuốt của nó còn bắt đầu cào liên tục lên tấm ván thiên. Ngoài tiếng mèo kêu, trong linh đường giờ đây còn vang lên những tiếng "xoẹt xoẹt" của móng vuốt cào vào gỗ.

Nghe thấy âm thanh này, tôi chỉ cảm thấy da gà da vịt nổi lên từng lớp. Có vấn đề rồi, chắc chắn có vấn đề!

Trong lòng tuy đã có dự cảm chẳng lành, nhưng tôi vẫn không biết chuyện gì sắp xảy ra tiếp theo.

Khoảng ba mươi giây sau, linh đường vốn đang yên tĩnh bỗng nổi lên một trận gió lạnh buốt. Cùng lúc đó, một luồng âm khí đậm đặc bắt đầu bao trùm khắp không gian.

Gió lạnh vừa nổi lên, Từ Phi đứng bên cạnh đã lộ rõ vẻ kinh hoàng, ngay sau đó, anh ta hét lên thất thanh: "Mau, mau gϊếŧ con mèo này đi! Nó, nó đang nhϊếp hồn..."