Chương 9

Không khí bỗng chốc lặng ngắt, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc im lặng nhìn nhau vài giây. Bùi Linh Linh đột nhiên xoay người lao vào nhà vệ sinh, ngay sau đó từ bên trong vọng ra tiếng nôn ọe dữ dội và tiếng nước xả bồn cầu ào ào.

Hoàng Hiểu Ngọc cầm chiếc lọ thủy tinh rỗng không trên tay, vẻ mặt có chút ngơ ngác.

Hồi lâu sau, Bùi Linh Linh mới lảo đảo bước ra từ nhà vệ sinh.

Hoàng Hiểu Ngọc đang cầm điện thoại lướt trên màn hình, chiếc lọ thủy tinh đã được đặt trên bàn trà. Thấy Bùi Linh Linh đi ra, cô ấy đưa điện thoại tới trước mặt cô, trên màn hình là một bức ảnh phóng to – chính là tấm ảnh Bùi Linh Linh đã gửi cho Hoàng Hiểu Ngọc.

Cô ấy vẫn còn khá logic: “Ảnh này vẫn còn ở đây, chứng tỏ không phải chúng ta bị ảo giác tập thể. Đứa bé trong quả trứng đó là có thật, chỉ không biết tại sao lại đột nhiên biến mất rồi.”

Hơi thở của Bùi Linh Linh rất gấp gáp, một lúc lâu sau mới dịu lại: “Tôi vừa nôn hết sạch những thứ trong dạ dày từ hôm qua rồi… không thấy cái thứ đó.”

Tình hình hiện tại đã có chút đi ngược lại lẽ thường, Hoàng Hiểu Ngọc nín mãi mới thốt ra một câu: “Cậu cũng đừng căng thẳng quá, chỉ là một giấc mơ thôi mà… biết đâu lúc cậu mộng du đã vứt thứ trong trứng đó… đi rồi thì sao.”

Thực ra cô ấy định nói, biết đâu lúc mộng du đã ăn mất rồi, nhưng lời đến đầu môi lại nuốt vào, sợ làm Bùi Linh Linh kích động.

Dù sao thì từ nhỏ họ đều được giáo dục theo khoa học, đến lúc này, Hoàng Hiểu Ngọc vẫn rất tự nhiên ưu tiên suy nghĩ theo hướng hợp lý.

“Tôi không có thói quen mộng du…” Bùi Linh Linh lắc đầu.

Giấc mơ đó quá đỗi chân thực, cô không ngờ đứa bé dị dạng trong quả trứng lại thật sự biến mất…

Chẳng lẽ những chuyện đó đều là thật sao? Nhưng làm sao có thể? Thứ quái dị dị dạng đó sao có thể tự chui vào miệng cô được? Lẽ nào nó thực sự còn sống?

Hoàng Hiểu Ngọc cũng không biết phải làm sao bây giờ: “…Cậu có thấy khó chịu ở đâu không?”

“Buồn nôn có tính không?”

Hoàng Hiểu Ngọc không trả lời ngay. Cô ấy vặn nắp lọ thủy tinh ra, đưa lên mũi ngửi thử rồi nhíu mày: “Là ảo giác của tôi à? Tôi thấy chất lỏng trong lọ hơi giống dịch nhầy do thứ gì đó tiết ra.”

Nói rồi, cô ấy lấy một chiếc chậu nhỏ từ bếp ra, đổ thứ trong lọ thủy tinh vào đó.

“Phụp” một tiếng, thứ chất lỏng trong suốt màu nâu đó rơi vào chậu như một miếng thạch mềm.

Những mảnh vỏ trứng vỡ vụn như dính chặt bên trong “miếng thạch”, cùng rơi vào chậu.

Sắc mặt của Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc đều rất tệ.

“Đây rốt cuộc là cái gì?” Giọng Bùi Linh Linh hơi run.

Hoàng Hiểu Ngọc không trả lời ngay. Cô ấy rút con dao gọt hoa quả từ giỏ trái cây trên bàn trà, hít một hơi thật sâu, rồi dùng mũi dao chọc nhẹ vào “miếng thạch” màu nâu. Con dao rất sắc, lập tức rạch một vết nhỏ trên bề mặt trơn láng của “miếng thạch”.

Một mùi hôi thối kỳ lạ lan tỏa. Một lát sau, từ vết cắt nhỏ đó rỉ ra một thứ chất lỏng màu nâu sẫm, trông như máu cũ đã tích tụ nhiều năm.

Hoàng Hiểu Ngọc sợ đến rùng mình: “Đây là cái gì? Thứ này… còn sống à?”

Hơi thở của Bùi Linh Linh như ngừng lại trong giây lát. Hồi lâu sau, cô mới lên tiếng: “Mùi này… tôi từng ngửi thấy rồi.”

Hoàng Hiểu Ngọc nghi hoặc nhìn Bùi Linh Linh.

“Tôi từng kể với cậu rồi mà, hồi tôi ở tiểu khu Cẩm Tường, thỉnh thoảng vẫn ngửi thấy một mùi hôi kỳ lạ, nhưng rất nhạt, lúc có lúc không, nên tôi không để tâm.”

Hoàng Hiểu Ngọc khó khăn nuốt nước bọt: “Cậu đừng nói với tôi mùi hôi đó chính là mùi này nhé?”

Bùi Linh Linh gật đầu: “Chính là mùi này.”

Không khí lại một lần nữa chìm vào sự im lặng đến rợn người.

Hoàng Hiểu Ngọc chửi thề một tiếng: “Không phải là có ma thật đấy chứ?”

Bùi Linh Linh không trả lời được, nhưng xét tình hình hiện tại, nếu mùi hôi mà cô ngửi thấy thật sự giống với mùi hôi ở nhà bà Lưu, thì kiện hàng này quả thực có liên quan đến bà Lưu.

Nhưng mà, những chuyện xảy ra này có phần nào quá phi khoa học rồi...

Rốt cuộc là ai gửi cho cô, mục đích gửi cho cô là gì? Chẳng lẽ là muốn cô giúp báo thù?

Tương tự như những câu chuyện kiểu oan hồn đòi lại công bằng sau khi chết oan?

Giây phút này, Bùi Linh Linh lần đầu tiên nghi ngờ những quan niệm đã ăn sâu bén rễ của mình. Lẽ nào thế giới này thật sự tồn tại thứ đó, thứ mà khoa học hoàn toàn không thể giải thích được?

Hoàng Hiểu Ngọc đột nhiên hét lên một tiếng. Bùi Linh Linh nhìn theo ánh mắt của cô ấy xuống cái chậu nhỏ trên đất. Khối chất lỏng sền sệt màu nâu bên trong vậy mà tự chuyển động. Nó điên cuồng rung lắc, từ mép bắt đầu tách ra, tách ra vô số nhánh nhỏ dài, bò lan ra ngoài từ mọi phía, giống như một loại nấm khổng lồ ở dạng lỏng. Nó nhanh chóng tràn ra khỏi chậu.

Bùi Linh Linh chỉ cảm thấy da đầu tê dại, cả người cứng đờ. Thứ đó trông thật sự quá kinh tởm.

Hoàng Hiểu Ngọc sợ đến mức làm rơi cả con dao gọt hoa quả trên tay. Bùi Linh Linh cũng sợ không kém. Hai người theo phản xạ lùi lại, co rúm vào góc cạnh sofa, trơ mắt nhìn khối "thạch" đó điên cuồng ngọ nguậy, co giật một hồi trên sàn, rồi đột nhiên như quả bóng xì hơi, toàn bộ mềm nhũn ra, chảy hết vào khe hở sàn nhà rồi biến mất hoàn toàn.

Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc vẫn còn trong trạng thái căng thẳng tột độ, chưa thể hoàn toàn bình tĩnh lại.

Không biết qua bao lâu, Bùi Linh Linh lên tiếng trước: "Vừa rồi cậu thấy rồi chứ."

Hoàng Hiểu Ngọc gật đầu: "Không phải ảo giác."

Cô ấy lại "bốp" một cái tát vào Bùi Linh Linh: "Đau không?"

"Đau."

Hoàng Hiểu Ngọc hít một hơi lạnh: "Xem ra cũng không phải đang mơ."

Cái thứ không biết là gì đó đã trốn thoát, không rõ trốn đi đâu, cũng không biết nó có quay lại nữa không.

Hoàng Hiểu Ngọc quay đầu nhìn Bùi Linh Linh một cái, trong mắt là sự kinh ngạc bị cố gắng kìm nén, cô ấy nói: "Tôi nghĩ chúng ta cần phải xâu chuỗi lại chuyện này."