Chương 7

"Đây là thứ gì vậy?"

Bùi Linh Linh lẩm bẩm một câu, cô phát hiện giọng mình run lên vì kinh hãi.

Tại sao hình thái bên trong quả trứng này lại giống bức tượng đồng gửi kèm đến vậy? Thứ này là đồ thủ công kỳ dị do con người làm ra, hay là một loài sinh vật sống thật sự?

Sao có thể là sinh vật sống thật được chứ? Bùi Linh Linh không tin trên đời này lại thật sự tồn tại thứ có mặt người thân rắn như vậy. Cô cũng không hiểu nổi ai lại gửi thứ này cho mình.

Chẳng lẽ thật sự là người thầm mến cô nhân dịp tốt nghiệp gửi món quà nhỏ cho cô sao... Gửi đến để dọa cô à? Kiểu như không đồng ý thì tôi sẽ làm cô thấy ghê tởm à?

Chất lỏng màu nâu trong hũ rất trong, rất tinh khiết, qua đó có thể nhìn rõ thứ bên trong, Bùi Linh Linh liên tưởng đến rượu thuốc.

"Còn có người dùng loài kỳ lạ thế này để ngâm rượu thuốc nữa à?"

Bùi Linh Linh cau mày nhìn thứ trong tay, suy nghĩ một hồi lâu, rồi đặt cái hũ lên bàn trà trước mặt, sau đó cầm lại điện thoại.

Bùi Linh Linh hơi do dự không biết có nên kể cho Hoàng Hiểu Ngọc chuyện mình nhận được bưu kiện kỳ lạ không.

Do dự một lúc, Bùi Linh Linh vẫn soạn một đoạn tin nhắn dài gửi đi, cô mô tả ngắn gọn về món bưu kiện mình nhận được, Hoàng Hiểu Ngọc trả lời ngay lập tức.

Hoàng Hiểu Ngọc: [Mùa tốt nghiệp mà gửi cho cậu thứ này, dọa cậu đấy à? Bảo bối độc chiếm của vai phản diện cố chấp hả?]

Bùi Linh Linh: [...]

Hoàng Hiểu Ngọc: [Cậu chụp vài tấm ảnh gửi cho tôi xem nào.]

Bùi Linh Linh cũng không chần chừ, nhanh chóng dùng điện thoại chụp vài tấm ảnh 360 độ bức tượng đồng và cái hũ thủy tinh gửi cho Hoàng Hiểu Ngọc.

Hoàng Hiểu Ngọc: [Cậu đợi chút nhé.]

Mấy phút sau, Hoàng Hiểu Ngọc mới gửi tin nhắn lại.

Hoàng Hiểu Ngọc: [Bố tôi là bác sĩ, tôi đưa cái thứ trong hũ cho bố xem rồi, bố tôi nói chắc là đồ nhân tạo, có lẽ là người thích mấy thứ kỳ dị làm ra để làm đồ thủ công mỹ nghệ thôi. Còn bức tượng đồng kia, tôi dùng Baidu tìm kiếm bằng hình ảnh thì thấy cái này.

Bùi Linh Linh thấy mình đúng là ngốc, sao cô lại quên mất vụ tìm kiếm bằng hình ảnh này chứ.

Hoàng Hiểu Ngọc gửi mấy tấm ảnh cho Bùi Linh Linh.

Bùi Linh Linh phóng to ảnh, đó là rất nhiều đồ đồng khác, đủ loại mặt nạ đồng. Hình dáng của mặt nạ rất giống đầu của bức tượng đồng.

Hoàng Hiểu Ngọc: Mấy cái mặt nạ đồng này là đồ đồng khai quật ở Tam Tinh Đôi. Nhưng trong đó không có cái nào giống hệt cái của cậu cả, đa phần đều là mặt nạ, dù có thân cũng không phải thân rắn, cái của cậu hơi giống đồ chắp vá. Di vật văn hóa Tam Tinh Đôi rất có giá trị, mỗi món đều có tên tuổi, nên tôi đoán, cái trong tay cậu chắc là một loại đồ thủ công mỹ nghệ nào đó.

Bùi Linh Linh: "..."

Hóa ra hai thứ ghê tởm trong bưu kiện này chỉ là đồ thủ công mỹ nghệ do người thích sưu tầm đồ kỳ dị làm ra thôi sao?

Chẳng lẽ thật sự là người nào đó thầm mến cô tặng thật à...

Hoàng Hiểu Ngọc: [Haizz, tin vào khoa học đi, làm gì có nhiều thứ linh tinh vớ vẩn thế.]

Bùi Linh Linh: [...]

Hoàng Hiểu Ngọc: [Chuyện của cậu sao rồi? Ý tôi là bà chủ nhà của cậu ấy.

Bùi Linh Linh: [Tôi chắc là đã ở cùng người chết hơn nửa năm rồi.]

Hoàng Hiểu Ngọc: [? Vô lý vãi! Nếu bà Lưu thật sự chết ở nhà hơn nửa năm, cậu ở đó sao lại không phát hiện ra? Hơn nữa bây giờ là mùa hè, mấy ngày chúng ta thi đại học, Sơn Thành đang vào lúc nóng nhất, thi thể để đó, chẳng phải hai ba ngày là bốc mùi rồi sao?]

Bùi Linh Linh: [Chẳng lẽ tôi gặp ma à, hơn nữa... thực ra tôi cũng phát hiện ra manh mối rồi, lúc ở đó tôi luôn ngửi thấy mùi hôi kỳ lạ thoang thoảng, lúc có lúc không, muốn tìm cũng không tìm được, liệu có khả năng... phòng ngủ của bà Lưu có cấu trúc giống kim tự tháp? Vô tình đạt được hiệu quả kỳ diệu giúp thi thể không bị phân hủy không?]

Hoàng Hiểu Ngọc: [Cậu chắc là nửa năm nay cậu không gặp bà Lưu chứ?]

Bùi Linh Linh: [Chắc là không.]

Bùi Linh Linh thật sự không nhớ rõ lắm. Hồi học lớp 12, trong lớp ngay cả đứa học kém nhất cũng chỉ toàn tâm toàn ý vào việc học, nên cô chẳng hề để ý đến nhiều chi tiết trong cuộc sống. Nhưng cô tin chắc rằng mình không thể nào gặp ma được!

Hoàng Hiểu Ngọc: [Tôi cũng khá tò mò. Hay là mai tôi cùng cậu đi đến đồn cảnh sát nhé, dù sao tôi cũng ở gần đây thôi.]

Bùi Linh Linh đồng ý ngay. Gần đây bố mẹ cô đều đi công tác, vốn dĩ cô cũng khá ngại việc một mình đến đồn cảnh sát, giờ thì tốt rồi, có người đi cùng cô.

Dù những thứ trong gói hàng chuyển phát nhanh này đều đã có lời giải thích hợp lý, nhưng Bùi Linh Linh thật sự không tài nào hiểu nổi, loại người nào lại gửi cho cô món đồ thủ công vừa kỳ quái vừa kinh dị như vậy?

Cô không chắc liệu gói hàng đột ngột xuất hiện này có liên quan đến bà Lưu không. Hoặc là, ngày mai khi đến đồn cảnh sát, cô có thể mang những thứ này đến đó hỏi thử.

Nhưng, đây chỉ là đồ thủ công bình thường thôi, cô mang đến đồn cảnh sát, chẳng phải là làm quá mọi chuyện lên sao?

Thôi kệ, không quan tâm nữa. Cứ mang đi hỏi trước rồi tính sau. Trước đó, đành phải để hai thứ gớm ghiếc này ở lại nhà cô một đêm vậy.

Bùi Linh Linh cố nén sự khó chịu trong lòng, đặt lại tượng đá và cái hũ vào thùng hàng. Cô quyết định tạm thời cất chiếc thùng này vào tủ đựng đồ lặt vặt trong nhà.

Trong nhà không có ai, bốn bề tĩnh lặng. Thêm vào đó ngoài trời đang mưa, ánh sáng mờ ảo, u ám khiến không khí xung quanh có chút gì đó kỳ quái, âm u.

Bùi Linh Linh vỗ vỗ vào má mình, tự trấn an: "Đừng nghĩ lung tung, hãy tin vào khoa học!"

Cô hít một hơi thật sâu, đi vào phòng ngủ, mở máy tính lên chơi game. Rất nhanh, cô tạm thời gạt chuyện này ra khỏi đầu.

Trời dần tối, màn hình máy tính phát ra ánh sáng lập lòe, hơi chói mắt. Bùi Linh Linh đứng dậy bật đèn phòng ngủ. Bùi Linh Linh lại chơi game một lúc nữa, trời đã tối hẳn. Cô vệ sinh cá nhân rồi chuẩn bị đi ngủ, dù sao sáng mai còn phải dậy sớm đến đồn cảnh sát phối hợp điều tra nữa.

Cô vừa nằm xuống giường, chuẩn bị tắt đèn, thì nghe thấy tiếng cửa phòng khách bên ngoài vang lên. Đó là tiếng chìa khóa cắm vào ổ, "cạch" một tiếng rồi vặn mở khóa.

Hôm nay Bùi Linh Linh đã trải qua không ít chuyện kỳ quái, đột nhiên xảy ra chuyện này, cô đờ người ra. Trong đầu bắt đầu suy nghĩ lung tung, lúc thì nghĩ có phải bọn bắt cóc đến rồi không, lúc lại nghĩ có lẽ sắp gặp ma rồi.

Giây tiếp theo, cửa phòng ngủ bị đẩy ra, khuôn mặt Hoàng Hiểu Ngọc đột ngột phóng đại trước mắt.

"Y Lãnh Lãnh! Bất ngờ chưa!"

Bùi Linh Linh có một biệt danh là "Y Lãnh Lãnh". Chuyện này không thể trách cô được, thật sự là do khả năng nhận biết chữ của học sinh tiểu học còn hạn chế. Chúng có thể biết chữ "Y" và "Lãnh", nhưng không nhiều đứa biết chữ "Bùi" và "Linh". Hơn nữa, học sinh tiểu học nói chuyện thường không suy nghĩ, lại hay thích nhận mặt chữ một nửa, sau khi nhìn thấy ba chữ "Bùi Linh Linh", rất tự nhiên mà gọi thành "Y Lãnh Lãnh". Tình trạng này còn thường xuyên xảy ra, lâu dần, Bùi Linh Linh có luôn biệt danh "Y Lãnh Lãnh".

"Sao cậu lại đến đây?"

"Tôi đến xem "bé rắn" nhà cậu."

"..."Bé rắn", cách gọi này thật là..." Bùi Linh Linh vén chăn lên.

Phòng ngủ có bật điều hòa, nhưng phòng khách thì không. Vừa đẩy cửa ra là một luồng hơi nóng ẩm nhớp nháp ập vào mặt.

Bùi Linh Linh bật đèn phòng khách. Tủ đựng đồ lặt vặt ở cạnh tủ giày. Cô kéo thùng hàng đó ra, đặt trước mặt Hoàng Hiểu Ngọc: "Cậu xem đi."

Hoàng Hiểu Ngọc cũng không khách sáo, cô ấy mở tung chiếc thùng ra, đưa tay vào, lôi cái hũ đựng "trứng" ra.

"Cậu nói xem, phải có tâm địa thế nào mới làm ra được thứ quái dị này chứ?"

"Tôi cũng muốn biết lắm."

Hoàng Hiểu Ngọc nâng chiếc bình thủy tinh, soi dưới chiếc đèn chùm lớn ở phòng khách một lúc lâu, cũng không nhìn ra được điều gì: "Cậu định làm thế nào?"

"Mai tiện đến đồn cảnh sát, tôi sẽ đưa cái thứ này cho chú cảnh sát xem xem, không chừng là tên biếи ŧɦái nào đó đang nhắm vào tôi rồi, để họ điều tra xem sao!"

Hoàng Hiểu Ngọc gật đầu tỏ ý đồng tình. Cô ấy nhét cái lọ lại vào trong thùng, tay lục lọi bên trong một lúc rồi lấy bức tượng đồng kia ra.

Cô ấy chăm chú ngắm nghía bức tượng đồng đầu người mình rắn, một lúc sau quay đầu nhìn sang: "Đây là thiết kế kỳ quái của thiên tài cục cưng nào làm ra vậy?"

Bùi Linh Linh nhìn Hoàng Hiểu Ngọc từ trên xuống dưới một lượt: "Cậu không thấy ghê à?"

"Cũng hơi hơi, nhưng đây chỉ là một bức tượng đồng thôi mà, lại còn là đồ giả, nhìn là biết đồ giả rồi. Kỳ quái thì kỳ quái thật, nhưng cũng chấp nhận được."