Chương 32: Đi tới đó sẽ biết thôi

Hoàng Hiểu Ngọc và Bùi Linh Linh ngẩn người nhìn chằm chằm vào màn hình. Cảnh tượng trong video vẫn lặp đi lặp lại, nhưng không còn máy móc như trước nữa. Mỗi lần Bùi Linh Linh trở mình, con quái vật kia đều cố gắng dùng lưỡi chạm vào cô. Sau mỗi lần thử, "nó" lại giảm tốc độ đi một chút, đồng thời từ trong miệng phát ra cùng một âm thanh.

"Trại Nữ Nhi... Suối Cô Nương... Thất Tinh đáy cốc mãng hóa thuồng luồng..."

Tựa như một sự thăm dò, lại cũng giống như một lời mời gọi đáng sợ.

"Nó đang làm cái gì vậy?"

"Lưỡi dài thế kia... chắc là muốn liếʍ cậu?"

Bùi Linh Linh cau mày: "Hình như nó đang liên tục điều chỉnh tần số của mình."

Hoàng Hiểu Ngọc quay đầu lại, trừng mắt hỏi: "Nhỡ nó chỉnh đúng tần số thì sẽ thế nào?"

Bùi Linh Linh lắc đầu.

Hoàng Hiểu Ngọc hít một hơi thật sâu: "Để tớ xem lưng cậu thử nào."

Bùi Linh Linh nhìn thấy rõ sự sợ hãi trong đáy mắt Hoàng Hiểu Ngọc.

Tuy nhiên, Bùi Linh Linh không lập tức cử động. Vì hình ảnh ban nãy mà lưng cô cứ tê rần rần. Cô cố gắng cảm nhận tình trạng sau lưng mình, nhưng lại sợ bản thân thực sự cảm nhận được thứ gì đó.

Cô hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn quyết định quay lưng lại, vén áo lên.

Hoàng Hiểu Ngọc ghé sát vào xem.

"Cậu có thấy gì không?" Giọng Bùi Linh Linh run rẩy vì sợ hãi.

Hoàng Hiểu Ngọc im lặng hồi lâu mới đáp: "Không thấy mấy con mắt kia, nhưng trên lưng cậu có thứ khác."

Tim Bùi Linh Linh thắt lại: "Thứ gì?"

"Tớ chụp cho cậu xem." Trong giọng nói của Hoàng Hiểu Ngọc chứa nhiều sự nghi hoặc hơn là sợ hãi, điều này khiến Bùi Linh Linh an tâm hơn đôi chút.

Hoàng Hiểu Ngọc lấy điện thoại ra chụp lưng Bùi Linh Linh một tấm rồi đưa cho cô xem.

Bùi Linh Linh cầm lấy điện thoại tự mình quan sát. Bức ảnh chỉ chụp cận cảnh một vùng nhỏ, là phần da thịt nối giữa cổ và vai, cũng chính là vị trí mọc đầy mắt kép trong video ban nãy.

Ở đó có một vết hằn màu đỏ to bằng nắm tay em bé. Thoạt nhìn thì không rõ vết hằn đó rốt cuộc là thứ gì, ở giữa là một khối xoắn xuýt vào nhau, xung quanh vươn ra vô số chi, trông vừa giống rắn, lại vừa giống xúc tu.

"Cái gì đây?"

"Có lẽ là một loại ấn ký nguyền rủa nào đó chăng?" Hoàng Hiểu Ngọc phỏng đoán.

Bùi Linh Linh hít một hơi thật sâu: "Thôi bỏ đi, hiện tại chúng ta cũng chẳng có cách giải quyết, cứ đến Trại Nữ Nhi xem sao đã."

Hoàng Hiểu Ngọc không trả lời ngay. Một lúc lâu sau, cô ấy bỗng nói: "Lúc video chưa bật chế độ tua chậm, chúng ta cũng chẳng nhìn thấy gì cả. Cậu nói xem, liệu bây giờ trên lưng cậu, và cả xung quanh chúng ta nữa..."

Không gian như ngưng đọng lại sau câu nói ấy.

Bùi Linh Linh thậm chí còn nảy sinh một loại ảo giác, dường như xung quanh thực sự có thứ gì đó quái dị đang rình rập, lén lút quan sát cô.

Cô siết chặt nắm tay, rồi lại từ từ buông lỏng, cuối cùng nở một nụ cười chua chát: "Chẳng phải thứ đó muốn mình đến Trại Nữ Nhi sao? Chúng ta cứ thuận theo ý nó xem sao, hy vọng mọi chuyện sẽ đúng như mình dự đoán."

Bùi Linh Linh thầm thở dài trong lòng, lần này cô thực sự bị ám ảnh với việc đi ngủ rồi.

......

Chẳng mấy chốc đã đến ngày Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc lên đường đi trại Nữ Nhi.

Vị trí địa lý của thung lũng Thất Tinh nằm ở giao điểm giữa Sơn Thành và Thiên Hồ. Nhưng nếu nói cho kỹ thì nó vẫn thuộc về Thiên Hồ, cụ thể là khu thắng cảnh hẻm núi Thất Tinh, trấn Thạch Nê, tỉnh Thiên Hồ.

Vào mùa này, khách du lịch khá đông. Do vị trí tương đối hẻo lánh nên đa phần mọi người đều tự lái xe hoặc đi theo tour. Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc không thể tự lái xe, lại càng không muốn bị gò bó khi đi theo đoàn, nên họ đặt vé tàu cao tốc chuyến tám giờ sáng. Khoảng cách giữa Sơn Thành và Thiên Hồ rất gần, chưa đến giữa trưa, hai người đã xuống tàu.

May mắn là mấy ngày nay trời cứ âm u, không có nắng gắt. Lúc Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc kéo vali đi trong ga tàu, tuy cảm thấy hơi oi bức nhưng ít nhất cũng không bị mặt trời thiêu đốt.

Quanh ga tàu có không ít tài xế xe dù chèo kéo khách. Vừa thấy Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc, họ liền kích động ùa tới vây quanh.

Hoàng Hiểu Ngọc và Bùi Linh Linh mắt nhìn thẳng, mặt không đổi sắc, hoàn toàn ngó lơ đám người đó.

Chỗ ở đã được đặt trước, đó là một khách sạn mang phong cách văn nghệ có không gian khá ổn nằm gần thành Nữ Nhi. Mặc dù Lưu An Duyệt nói họ có thể ở tại ngôi nhà sàn cũ của bà Lưu, nhưng để cho chắc ăn, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc vẫn quyết định quan sát tình hình trước đã.