Chương 29: Xem lại video

Bùi Linh Linh ngồi xuống tại chỗ. Không biết đã qua bao lâu, ý thức của cô bắt đầu dần dần bị kéo đi xa. Cảm giác này rất quen thuộc, cô biết mình sắp tỉnh lại rồi, lúc này cô mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Khi mở mắt ra lần nữa, ánh nắng đã len lỏi qua khe cửa sổ, có hơi chói mắt.

Đêm qua, ngoài việc mơ một cơn ác mộng ra thì chẳng có chuyện gì kỳ lạ xảy ra cả. Bùi Linh Linh liếc nhìn chiếc máy quay đang đặt ở góc phòng ngủ, nó vẫn ở nguyên góc độ và vị trí cũ, không có gì khác thường.

Trước kia, mỗi khi gặp lại cơn ác mộng đó, Bùi Linh Linh chỉ đơn thuần cho rằng mình bị áp lực thi đại học quá lớn nên vẫn chưa thể nguôi ngoai được. Thế nhưng bây giờ, khi xâu chuỗi lại với những sự việc xảy ra mấy ngày gần đây, cô lại bắt đầu nghi ngờ rằng giấc mơ này có lẽ cũng có liên quan đến chuỗi sự kiện ấy.

Chỉ là giấc mơ này quá đỗi kỳ lạ, nó tựa như một thứ gì đó hoàn toàn lơ lửng giữa không trung, khiến cô không thể tìm thấy bất kỳ chi tiết nào để làm manh mối, càng không có cách nào để tìm hiểu sâu hơn, thế nên chỉ đành tới đâu hay tới đó vậy.

Bùi Linh Linh liếc nhìn điện thoại, bây giờ mới hơn tám giờ rưỡi sáng.

Cô đứng dậy tắt máy quay, sau đó bước ra khỏi phòng ngủ.

Hoàng Hiểu Ngọc vẫn đang nằm ngủ trên sofa. Rèm cửa trong phòng khách không cản nắng lắm, vì vậy cô ấy phải trùm chăn kín cả đầu.

Bùi Linh Linh chớp chớp mắt, rồi rất không nhân đạo mà giật giật tấm chăn của Hoàng Hiểu Ngọc: “Đừng có trùm đầu ngủ nữa, tớ còn nghe thấy cậu đánh rắm rồi đấy.”

Hoàng Hiểu Ngọc nhanh chóng thò đầu ra khỏi chăn: “Đừng có lừa tớ, tớ tỉnh rồi mà.”

“Xin lỗi nhé, thất sách rồi.”

“Tối qua có xảy ra chuyện gì lạ không?”

Bùi Linh Linh lắc đầu. Cô do dự một chút rồi quyết định không kể cho Hoàng Hiểu Ngọc nghe chuyện mình gặp ác mộng.

“Vậy để tớ xem máy quay đã ghi lại được những gì.”

Thế rồi, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc cùng nhau quay trở lại phòng ngủ.

Hoàng Hiểu Ngọc tháo máy quay xuống, kết nối với máy tính của Bùi Linh Linh. Chẳng mấy chốc, video đã được mở lên.

Đoạn phim dài đến tận mười hai tiếng.

Hoàng Hiểu Ngọc dùng chuột kéo thanh tiến trình đến mốc thời gian Bùi Linh Linh bắt đầu ngủ.

Khung cảnh trong video trông rất hài hòa, không có vẻ gì là khác thường cả.

Trong đó, Bùi Linh Linh đang nằm yên trên giường, thỉnh thoảng mới trở mình một cái.

Bên ngoài màn hình, cả Hoàng Hiểu Ngọc và Bùi Linh Linh đều cau mày nhìn vào máy tính.

“Hình như không có vấn đề gì cả.” Bùi Linh Linh lên tiếng trước.

Hoàng Hiểu Ngọc không trả lời, vẫn nhíu mày chăm chú nhìn màn hình.

“Cậu không thấy là buổi tối cậu ngủ không được yên ổn lắm à?”

Nếu nhìn kỹ thì đúng là có chút vấn đề. Trong video, Bùi Linh Linh nằm trên giường thỉnh thoảng lại trở mình, lúc thì lật qua bên này, lúc thì lật lại bên kia. Tuy nhiên, khoảng thời gian giữa mỗi lần trở mình khá dài, cho nên nếu chỉ nhìn lướt qua thì quả thực không phát hiện ra điều gì bất thường.

Bùi Linh Linh cũng không nói được vấn đề nằm ở đâu, cô đoán: “Chắc là lúc ngủ ai cũng vậy thôi.”

Hoàng Hiểu Ngọc quay đầu lại nhìn Bùi Linh Linh: “Tớ thấy không đúng lắm. Trước đây tớ cũng từng dùng máy quay ghi lại cảnh mình ngủ rồi, lúc đó tớ nằm yên hơn cậu nhiều.”

“Có lẽ là do cơ địa mỗi người khác nhau?”

Hoàng Hiểu Ngọc lắc đầu, ánh mắt cô ấy lại dán vào màn hình máy tính. Cô ấy di chuyển chuột, nhấn vào nút tua nhanh và chọn tốc độ 3x.

Tốc độ video lập tức được đẩy nhanh lên, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc lại tập trung tinh thần theo dõi.

Sau khi video được tua nhanh, hành động trở mình của Bùi Linh Linh trở nên rõ ràng hơn rất nhiều, gần như cứ hai mươi mấy giây là cô lại trở mình một lần.

Bùi Linh Linh đột nhiên có một cảm giác kỳ lạ, cô nói với Hoàng Hiểu Ngọc: “Cậu tua nhanh hơn nữa đi.”

Hoàng Hiểu Ngọc liền tăng tốc độ lên 5x.

Chỉ thấy trong video, Bùi Linh Linh đang nằm trên giường cứ cách năm giây lại trở mình một lần. Đầu tiên là hơi nghiêng người từ bên trái giường sang bên phải, sau đó lại vặn mình rồi lật hẳn qua bên phải. Động tác rất nhẹ, quả thực nếu không tua nhanh video thì không thể nhìn ra vấn đề.

Vài giây sau, cô trong video lại từ bên trái giường lật sang bên phải, rồi chẳng mấy chốc lại vặn người lật trở lại. Động tác y hệt như lần trở mình đầu tiên.

Lại cách vài giây, Bùi Linh Linh trong video lại lặp lại y chang hành động trở mình vừa rồi.

Sắc mặt của cả Hoàng Hiểu Ngọc và Bùi Linh Linh đều biến sắc. Họ nhìn chằm chằm vào video một lúc lâu, mãi đến khi Hoàng Hiểu Ngọc nhấn nút tạm dừng rồi quay sang nhìn Bùi Linh Linh.

“Máy quay của cậu… không phải có vấn đề gì đấy chứ?” Giọng Bùi Linh Linh có chút run rẩy.

Đoạn video dài đằng đẵng này, trông giống như là... giống như là được cắt ghép lặp đi lặp lại từ một đoạn video ngắn vậy.