Chương 28: Lại mơ

Sau khi lên kế hoạch chi tiết cho chuyến đi, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc ra ngoài mua một vài vật dụng du lịch, như đồ dùng vệ sinh cá nhân loại nhỏ gọn, khăn giấy ướt, băng keo cá nhân và những thứ tương tự.

Bởi vì buổi chiều nắng quá gắt, nên hai cô nàng đợi đến khi trời vừa sẩm tối mới ra ngoài. Lúc xách túi lớn túi nhỏ trở về thì cũng đã hơn bảy giờ tối rồi.

Bảy giờ tối mùa hè, lúc trời còn chưa tối hẳn, Hoàng Hiểu Ngọc đã bắt đầu loay hoay với đống thiết bị ghi hình của mình.

“Vẫn dùng cái này à?” Thật ra trong lòng Bùi Linh Linh có chút e dè. Bởi vì cô từng xem không ít bộ phim kinh dị nước ngoài có tình tiết tương tự: nào là nhân vật chính cảm thấy mình gặp ma, thế là bèn lắp camera trong nhà để xem thử sau khi ngủ mình sẽ làm những gì.

Mà thường thì lúc xem lại băng ghi hình, họ đều sẽ thấy những cảnh tượng vô cùng kinh hãi. Hôm nay nghe lại đoạn ghi âm của chính mình sau khi ngủ, cô đã thấy đủ đáng sợ rồi. Giờ mà còn thêm cả hình ảnh nữa, cô sợ rằng sau này mình sẽ mắc phải hội chứng PTSD sợ ngủ mất.

Nghĩ thì nghĩ vậy thôi, chứ thật ra Bùi Linh Linh vẫn thấy mình cũng thuộc dạng gan dạ. Dù sao thì gần đây đã xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy, cũng may là thần kinh cô đủ vững nên mới không suy sụp. Giờ nghĩ lại, chuyện nào chuyện nấy đều kinh tâm động phách.

Hoàng Hiểu Ngọc liếc Bùi Linh Linh một cái: “Đương nhiên là phải xem rồi, ít nhất cũng phải biết nó là thứ gì chứ, bộ cậu không tò mò à?”

Thật ra thì… cũng khá tò mò.

Hoàng Hiểu Ngọc dựng giá đỡ trong phòng ngủ của Bùi Linh Linh, rồi gắn máy quay cố định lên trên. Cô ấy ngắm nghía vài lần, chỉnh lại mấy góc độ rồi gật đầu: “Hoàn hảo! Ba trăm sáu mươi độ không góc chết, có thể thấy rõ mồn một mọi thứ trong phòng cậu. Để tớ xem xem, cái thứ đang bám lấy cậu rốt cuộc là yêu ma quỷ quái phương nào!”

“Tối nay cậu ngủ ở đâu?”

“Tớ ngủ ngoài phòng khách vậy, kẻo lại giành mất vị trí trung tâm của cậu.”

“…”



Màn đêm nhanh chóng buông xuống. Đêm nay trời không mưa, từ bên ngoài vọng vào từng đợt tiếng côn trùng rả rích.

Bùi Linh Linh có hơi căng thẳng, cô cầm điện thoại lướt video ngắn, trằn trọc mãi không ngủ được.

Lướt một lúc, Bùi Linh Linh bất giác thϊếp đi.

Trong cơn mơ màng, cô thoáng ngửi thấy một mùi tanh nồng của sắt gỉ.

Bùi Linh Linh mở mắt ra, phát hiện xung quanh tối đen như mực, đến mức đưa tay lên cũng không thấy năm ngón. Cô vô thức sờ soạng xuống mặt đất, cảm thấy mình không còn nằm trên giường nữa, bên dưới thân là một cảm giác mềm mại nhấp nhô nhè nhẹ… tựa như một khối thịt đang hô hấp.

Đây là…

Bùi Linh Linh chợt nhận ra, mình lại đang mơ thấy giấc mơ mà Hoàng Hiểu Ngọc miêu tả là “tử ©υиɠ”.

Bùi Linh Linh cẩn thận vịn vào bức tường thịt đang chậm rãi co bóp bên cạnh để đứng dậy. Nơi này vô cùng tăm tối, mắt thường của cô hoàn toàn không nhìn rõ được gì, nhưng cô lại biết chắc rằng, trong căn phòng này có hai cái hang, một cái dường như thông ra thế giới bên ngoài, cái còn lại thì giống như một ô cửa sổ, từ bên ngoài cửa sổ đó, oxy và nguồn sống không ngừng được truyền vào trong phòng.

Thậm chí cô còn có thể xác định chính xác vị trí của hai cái hang đó, dù cho mắt cô chẳng thấy gì cả.

Đây thật sự là một cái tử ©υиɠ kỳ lạ như lời Hoàng Hiểu Ngọc nói sao? Nhưng tử ©υиɠ là nơi nuôi dưỡng sinh mệnh, tại sao khi ở đây, cô chỉ cảm thấy vô cùng bất an, dường như có một mối nguy hiểm nào đó đang rình rập trong bóng tối và từng bước áp sát.

Những thứ giống như tường thịt xung quanh đây dường như có sự sống, Bùi Linh Linh có thể cảm nhận được chúng đang thở, đang từ từ co bóp. Nếu ở lại lâu, cô luôn lo rằng mình sẽ bị những bức tường thịt kia hòa tan mất. Thế nhưng, lối ra duy nhất cũng khiến cô bất an không kém, cô không biết liệu nơi đó có thật sự thoát ra được không, cũng không biết ra ngoài rồi sẽ thấy những gì.

Điều khiến cô sợ hãi hơn cả là cô luôn có một dự cảm rằng, nếu mình đi ra từ cái hang đó, cô sẽ biến thành một người khác, hoặc có thể không còn là người nữa, mà là một thứ gì đó mà chính cô cũng không biết.

Mỗi lần mơ giấc mơ này, cô đều cảm thấy nó rất thật, thật đến mức khiến cô lo rằng mình sẽ không tỉnh lại được nữa. May mắn là chuyện đó vẫn chưa thực sự xảy ra.