Chương 27: Xin phép ba mẹ

Nói đến đây, Bùi Linh Linh dường như nghĩ ra điều gì đó, mắt đột nhiên sáng lên, tay phải nắm thành quyền, "bốp" một tiếng đập vào lòng bàn tay trái: "Tớ có một ý này, trong mấy cuốn tiểu thuyết kinh dị hay phim thám hiểm ấy, chẳng phải thường có mấy tình tiết kiểu như, một nhóm người đi thám hiểm trong mộ cổ hay một nơi thần bí nào đó, rồi vì không có lòng kính sợ nên đã phạm phải điều cấm kỵ của địa phương, thậm chí còn mang những thứ không nên mang về nhà. Kết quả là cả nhóm người đó phải nhận một lời nguyền bí ẩn rồi lần lượt chết đi. Thường thì, trong số những người chết nối tiếp nhau đó, sẽ có một người là nhân vật chính, hoặc là người thân của nhân vật chính. Sau đó, nhân vật chính sẽ phải đem món đồ lấy từ vùng đất cấm kỵ đó trả về chỗ cũ. Dĩ nhiên, trong quá trình trả đồ thường sẽ gặp phải vô số chuyện kinh hoàng, nhưng một khi trả lại thành công thì lời nguyền cũng sẽ được hóa giải."

"Giống phim Xác ướp Ai Cập à?"

"Cũng na ná vậy."

"Vậy ý của cậu là, bức tượng đồng đó rất có thể là một loại vật cấm kỵ tương tự, và người nhận được nó cũng tương đương với việc bị trúng lời nguyền. Nếu có thể trả nó về đúng nơi của nó, biết đâu chừng có thể phá giải được lời nguyền."

"Tớ cũng không chắc lắm, chỉ đoán vậy thôi. Nhưng mà, trong hoàn cảnh này thì chỉ đành còn nước còn tát thôi."

Hoàng Hiểu Ngọc vừa xoa cằm vừa nói: "Thật ra tớ thấy suy đoán này cũng khá hợp lý đấy. Cậu nghĩ mà xem, ban đầu là có người gửi bức tượng đồng này cho cậu, từ đó mới dẫn đến hàng loạt sự việc này. Biết đâu người gửi bức tượng cho cậu chính là muốn nhờ cậu giúp họ trả nó về chỗ cũ thì sao? Còn tại sao lại gửi cho cậu, có lẽ là vì cậu tình cờ từng ở nhà bà Lưu, là người ở gần sự thật nhất chăng?"

Bùi Linh Linh gật đầu, càng nghĩ càng thấy hợp lý: "Dù sao thì chúng ta cứ thử một phen xem sao. Nếu thật sự không được, thì đến đó xem có tìm được mấy bà đồng, thầy âm dương nào không. Vì nguồn gốc của những chuyện kỳ quái xảy ra với tớ là ở nơi đó, nên chắc chắn ở đó cũng từng có người khác trải qua những chuyện giống tớ bây giờ. Chắc hẳn là sẽ có cách giải quyết thôi."

"Nói phải đấy! Vậy chúng ta đặt khách sạn với vé tàu đi. Tớ vừa xem qua rồi, đi tàu cao tốc qua đó chỉ mất bốn tiếng là tới. Chúng ta chuẩn bị một chút là có thể lên đường ngay."

"Được! Nữ tử hán đại trượng phu, nói đi là đi!"

Dù sao thì Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc cũng chỉ là những học sinh vừa tốt nghiệp cấp ba, vẫn chưa thể tự lo cho cuộc sống của mình, nên muốn đi du lịch thì nhất định phải xin phép bố mẹ trước.

Bố mẹ Hoàng Hiểu Ngọc vốn đã ngứa mắt với cái vẻ ăn không ngồi rồi ở nhà cả ngày của cô nàng rồi, nên đồng ý rất nhanh gọn. Còn bố mẹ Bùi Linh Linh đều đang đi công tác xa, nên cô phải gọi điện báo cho họ.

"Alo, bố ạ, con muốn đi du lịch cùng Hoàng Hiểu Ngọc."

"Hai đứa định đi đâu?"

"Khu du lịch hẻm núi Thất Tinh ở thị trấn Thạch Nê, nơi giao nhau giữa Sơn Thành và Thiên Hồ ạ."

Đầu dây bên kia truyền đến một tiếng "hử": "Chỗ đó à."

"Bố từng đến đó rồi ạ?"

"Tổ tiên nhà chúng ta trước đây cũng sống ở nơi đó, ông nội con cũng từ đó mà ra đấy." Ba Bùi nói đến đây giọng có chút cảm khái: "Con đi đi, nhớ chú ý an toàn nhé."

Sau khi cúp máy, vẻ mặt của Bùi Linh Linh có chút kỳ lạ.

"Sao thế?" Hoàng Hiểu Ngọc nhận ra sự khác thường của Bùi Linh Linh : "Không lẽ người nhà cậu không cho đi à?"

Bùi Linh Linh cố nặn ra một nụ cười: "Không có, ba tớ đồng ý nhanh lắm."

Chỉ là cô không ngờ ba lại nói như vậy, tổ tiên nhà cô vậy mà cũng từng sống ở thị trấn Thạch Nê. Cô lại nhớ đến tấm ảnh mà hôm đó Lưu An Duyệt đưa cho cô xem, cô luôn cảm thấy mình có vài phần giống với người trong ảnh.

Không lẽ lại có sự trùng hợp đến thế sao?

Bùi Linh Linh mơ hồ cảm thấy, giữa những chuyện này dường như tồn tại một mối liên kết bí ẩn nào đó. Cô rất muốn tìm cho ra nhẽ, nhưng mỗi lần tưởng như sắp chạm đến được sự thật, cô lại phát hiện ra rằng mình thực chất chẳng tìm thấy gì cả.

Rốt cuộc ngọn nguồn là gì? Và sự thật là gì?

Bùi Linh Linh hít một hơi thật sâu, cố đè nén những suy nghĩ phức tạp và lo lắng trong lòng xuống. Sự việc ngày càng trở nên rối rắm khó lường, chỉ có thể đi bước nào hay bước đó, tuyệt đối không thể tự mình rối loạn trước được.

Cô không kể phát hiện của mình cho Hoàng Hiểu Ngọc biết. Cô luôn có cảm giác, chuyện này không thể nói ra, ít nhất là không thể nói khi chưa đến bước đường cùng, nếu không sẽ gây ra một hậu quả nào đó cực kỳ đáng sợ.