Chương 6

Không sai, đoạn cốt truyện “Tang Hữu Hữu bị chuyển thành phản diện bất ngờ” này, thật ra chỉ là để thúc đẩy mối quan hệ giữa Thẩm Mộc Nam và Từ Thấm trong giai đoạn đầu truyện, mặc dù chỉ là tình cảm đơn phương từ phía Từ Thấm, nhưng cũng đủ khiến CP của hai người họ thu hút rất nhiều fan.

Phải biết rằng, ở giai đoạn đầu của 《 Yêu đương có chừng mực 》, CP “Thẩm-Từ” nổi tiếng là “vượt xa phần còn lại”.

Tang Hữu Hữu cố gắng kéo mình ra khỏi dòng ký ức, tuyệt vọng nhắm mắt lại. Chẳng lẽ mình thật sự chỉ có một con đường này để đi thôi sao?

Nhưng cậu thật sự không nói ra được lời kia. Trong nguyên tác, “Tang Hữu Hữu” sau khi nói xấu người khác sau lưng, vẫn có thể ngạo mạn quay lại trả đũa, làm sao lại có thể dày mặt đến vậy chứ?

Cậu không làm được.

Nhưng nếu Tang Hữu Hữu không nói gì, thì giống như cốt truyện cũng sẽ ngừng lại tại đây, không thể tiếp tục đẩy về phía trước được nữa.

Bởi vì, ngoài cậu ra,không gian và thời gian xung quanh như thể đã bị bấm nút “tạm dừng”, tất cả mọi thứ đều đứng yên tại chỗ.

Để kiểm chứng suy đoán của mình, Tang Hữu Hữu đột ngột bước lên trước, áp sát đến gần Thẩm Mộc Nam. Nửa thân trên cậu nghiêng về phía đối phương, trong chớp mắt, khoảng cách giữa hai người nhanh chóng thu hẹp lại, gần đến mức đầu mũi chỉ còn cách nhau chừng hai centimet. Tang Hữu Hữu lúc này mới dừng lại.

Cậu giơ tay trái lên vẫy vẫy trước mặt người đàn ông, thấy đối phương thật sự không có phản ứng gì, mới bất đắc dĩ thở dài.

Xem ra vẫn phải làm theo cốt truyện gốc thôi. Nếu không, cậu sẽ bị kẹt ở thế giới này cả đời mất. Cậu còn đang trông chờ sau khi kết thúc tuyến cốt truyện của Tang Hữu Hữu thì có thể quay về thế giới thực nữa mà.

Có lẽ là ý chí của thế giới đã “nghe được” suy nghĩ của Tang Hữu Hữu, âm thanh xe ở phía xa lại lần nữa vang lên, tựa như băng giá đang tan chảy từng tầng từng lớp. Tang Hữu Hữu nhanh chóng quay lại đúng vị trí ban đầu mà mình cần đứng theo kịch bản, giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Ngay tại khoảnh khắc tất cả mọi người khôi phục thần trí, cậu không thèm suy nghĩ liền thốt ra:

“Đúng vậy, tôi chính là nói xấu anh sau lưng đấy, thì sao nào?”

Tang Hữu Hữu cố tỏ ra cứng đầu, kiêu ngạo không chịu thua, gương mặt trắng nõn lập tức phủ lên một tầng ửng đỏ. Quả nhiên, kiểu “làm chuyện xấu mà mặt vẫn dày lý lẽ đầy mình” này đúng là không dễ chịu chút nào.

Những người còn lại nghe thấy lời của Tang Hữu Hữu thì đều hóa đá tại chỗ, đặc biệt là anh quay phim ở trạm giữa, cằm suýt nữa rớt xuống đất. Có lẽ cả đời anh ta chưa từng gặp ai không biết xấu hổ đến mức này.

Lúc này, phần bình luận đang hiện trên màn hình livestream bỗng chốc im bặt một nhịp, rồi ngay sau đó điên cuồng hiện lên:

[Là tôi điên rồi hay là Tang Hữu Hữu điên rồi? Sao tôi lại nghe thấy hắn không những không xin lỗi Thẩm Mộc Nam, mà còn làm như mình không có gì sai, lớn tiếng chất vấn lại Thẩm Mộc Nam cơ chứ?!]

[Lầu trên à, không phải lỗi của bạn đâu. Cái kiểu mặt dày như Tang trà xanh, tôi cũng lần đầu tiên thấy trong đời!]

[Không nói dối chứ, Thẩm Mộc Nam đúng là thảm hết phần thiên hạ, kiếp trước chắc làm chuyện gì đại nghịch bất đạo nên kiếp này mới phải quay show với Tang Hữu Hữu.]

[Thật sự đó, tổ chương trình mau cho Tang nào đó xuống xe đi, đừng để hắn làm con ruồi bẩn cả nồi cháo nữa.]

[Chị em phía trên nói đúng quá. Những khách mời khác đâu có làm gì sai, tại sao lại phải cùng Tang trà xanh quay chung chương trình chứ?]

[Nhưng mà... các cậu thật sự không thấy cái bộ dạng xấu xa mà nghiêm túc đó của Tang Hữu Hữu... có chút đáng yêu à?]

[Nhược nhược giơ tay, tui cũng thấy vậy luôn á, vốn dĩ hắn đã rất dễ thương rồi, bây giờ lại còn ngẩng cao cằm, giả vờ kiêu ngạo, trông thật sự đáng yêu quá đi mất! Khiến người ta chỉ muốn đè hắn xuống giường, hung hăng mà… dỗ dành một trận!]

[Không phải tui nói chứ, mấy bạn ở trên kia đúng là "đói ăn quàng" ha! Tang Hữu Hữu loại người này mà cũng có fan nữa hả? Thật là bó tay!]