Chương 1

“Thế nào, show hẹn hò vui lắm hả?”

Từ đầu dây bên kia điện thoại vang lên một giọng nam mang đầy vẻ giễu cợt, ngữ khí mỉa mai không hề che giấu.

“Vui cái rắm ấy! Mấy nữ khách quý mà mày nói đó là kiểu con mắt gì vậy? Mặt mũi tao xấu đến mức đó sao? Không phải bảo bây giờ kiểu “chó con” như tao là được yêu thích nhất à? Thế nào mà cả buổi tối chẳng ai nhắn cho tao một tin?”

Một nam sinh có khuôn mặt ngoan ngoãn đang đứng ở một góc khuất sân trường, vừa đi qua đi lại vừa bực bội gọi điện thoại.

“Cũng chỉ tại mấy tên kia có tiền hơn tao thôi chứ gì! Má nó!”

Nam sinh ở đầu dây bên kia cười càng lúc càng sảng khoái.

Cậu ta tên là Tôn Diệp, ở cùng ký túc với Tang Hữu Hữu. Bình thường cũng không ít lần ăn ké đồ ăn vặt từ những người theo đuổi Tang Hữu Hữu. Lần này gọi điện chỉ là thử vận may thôi, vì Tang Hữu Hữu đang ghi hình show hẹn hò, điện thoại thường không mang theo người, không ngờ lần này lại có thể liên lạc được.

Tôn Diệp vốn hiểu rõ tên bạn thân này của mình, thời đại học chỉ dựa vào vẻ ngoài đơn thuần, vô tội mà nuôi không ít “cá” (ý chỉ người theo đuổi). Nam nữ đều có cả. Ban đầu cứ tưởng tham gia show lần này chắc chắn cũng sẽ được “chúng tinh phủng nguyệt” (ngàn sao vây quanh), nào ngờ lại bị mọi người lạnh nhạt, đối lập quá lớn khiến cái người luôn tự cao tự đại như Tang Hữu Hữu không tài nào nuốt trôi được.

Tôn Diệp cười đủ rồi, cũng không châm chọc nữa. Nghĩ dù sao bây giờ cũng đang ghi hình chương trình, liền khuyên nhủ vài câu:

“Ê mày, đang ở show thì cũng chú ý chút đi, đừng thể hiện địch ý quá rõ ràng. Mày không biết dân mạng đang mắng mày cỡ nào đâu. Ai cũng nói mày rảnh là lại tìm cách xuất hiện trước mặt Thẩm Mộc Nam, không biết còn tưởng mày thích hắn chứ không phải Từ Thấm đấy!”

Tang Hữu Hữu vốn vừa trút giận xong nên cũng nguôi ngoai phần nào, nhưng vừa nghe câu đó thì cơn tức lại bùng lên.

“Đệt, dân mạng mắt mù hết rồi hả? Tao sao có thể thích cái mặt lạnh như tiền đó được chứ, ông đây là trai thẳng, được chưa?”

Mắng người xong vẫn thấy chưa hả giận, Tang Hữu Hữu tiếp tục gào:

“Cho dù cả thế giới chỉ còn tao với Thẩm Mộc Nam, tao cũng không thích anh ta đâu, OK?”

Tôn Diệp bị câu đó chọc cười đến khanh khách, suýt nữa cười không thở nổi, đang định phụ họa thêm vài câu thì đột nhiên thấy gì đó qua màn hình khiến cậu ta hít vào một hơi lạnh, cứng họng.