Quyển 1: Giới giải trí - Chương 9: Uổng công thoa rồi

Gió biển thổi lên, sóng lúc này hơi gấp, nhưng Tô Thanh Duyệt là một người lão luyện, chỉ nằm sấp trên ván một lát đã nhanh chóng nắm bắt được thời cơ đứng dậy, dễ dàng bắt kịp nhịp điệu của sóng biển.

Cắt chính xác vào thành sóng, thành thạo và ổn định chuyển hướng liên tục, bị tung lêи đỉиɦ sóng cao vυ"t, rồi lại quay 180 độ lướt xuống... bọt sóng trắng xóa được tạo ra khi xé nước theo sát phía sau cậu, như một chiếc đuôi lớn dài và ngoan ngoãn, Tô Thanh Duyệt hoàn toàn thay đổi hình ảnh tiểu thiếu gia thanh lịch cao quý thường thấy trên màn ảnh, toàn thân tỏa ra một vẻ đẹp đầy sức bùng nổ.

[Chết tiệt! Ngầu quá!]

[Rút kiếm ra! Tôi phải tranh vợ với anh Tiết!]

[Vợ gì chứ, đã nói rồi công dễ thương cũng là công. (đầu chó)]

[Ôi ôi ôi còn gì là bảo bối không biết nữa.]

["Duyệt Minh" đứng lên rồi!]

Tịch Dã che ô ngồi trên thuyền nhỏ, nghiêm túc giơ tay vỗ hai cái.

1101 dở khóc dở cười: [Anh còn rảnh vỗ tay cho người ta sao?]

Tịch Dã: [Kỹ thuật cậu ta không tệ.]

[Với cái thân hình nhỏ bé của anh hiện giờ, thắng hay thua còn chưa nói trước được.] Điểm số một chữ số không thể đổi được bất kỳ vật phẩm cao cấp nào, 1101 lo lắng sâu sắc: [Thật uổng công tôi báo cáo trước, lỡ thực sự xảy ra chuyện gì, mình còn có thể chi tiêu trước một lần.]

Chưa kịp để Tịch Dã đáp lời, nó lại vội vàng phỉ nhổ ba lần: [Miệng quạ, rút lại rút lại.]

Tịch Dã cười nhẹ một tiếng.

Đây chính là một trong những lý do anh có thể chấp nhận 1101 ở bên cạnh lâu dài, mặc dù có hơi ồn ào, nhưng tấm lòng của đối phương luôn tốt.

[Làm gì, nói trước nhé, tôi nhất định sẽ dụ anh về Cục Xuyên nhanh làm cu li.] Quen đấu khẩu với ký chủ, đột nhiên bị bao bọc bởi cảm xúc tích cực ấm áp như suối nước nóng trong thức hải của Tịch Dã, 1101 giật mình, còn hơi ngượng ngùng.

Thanh niên tóc đen hiếm khi không phản bác.

Trong lúc trò chuyện, Tô Thanh Duyệt đã hoàn thành thử thách, hay nói đúng hơn là màn trình diễn của mình, kể cả fan Tịch Dã đang lén lút theo dõi, không ai mong đợi người sau có thể thắng, chỉ cầu mong đối phương đừng thua quá tệ.

Cố gắng giảm thiểu tiếp xúc với nước nhiều nhất có thể, Tịch Dã khụy gối đứng vững trên ván lướt sóng.

Động tác của hắn rất nhẹ nhàng, lại thấm đẫm vẻ bất cần, như một chú mèo duyên dáng, suốt quá trình không có động tác lớn nào, bất kể sóng lớn hay sóng nhỏ, anh đều đứng vững vàng trên đó, kết hợp với góc áo bị gió biển thổi tung, ung dung tự tại như đi dạo trong sân vườn, dường như không phải anh đang lướt sóng, mà là sóng đang nâng anh du ngoạn trên mặt biển.

[Ván dài cổ điển YYDS!]

[Vị thần tao nhã.]

[Chỉ thế thôi à? Chỉ thế thôi à? Đi bộ trên ván thôi, hàm lượng kỹ thuật có hạn, chỉ thắng nhờ tính thẩm mỹ thôi.]

[Buồn cười thật, tính thẩm mỹ cũng không thắng nổi đâu, rõ ràng màn thể hiện của Tô Thanh Duyệt kí©h thí©ɧ và hút mắt hơn.]

Mặc dù Tịch Dã sau khi thức tỉnh không còn tìm thấy chút tình yêu nào dành cho Tiết Minh Lãng, nhưng đông đảo cư dân mạng vẫn mặc định thân phận tình địch của anh và Tô Thanh Duyệt, màm đấu Tu La sắp kết thúc, dữ liệu trực tiếp của tổ chương trình nhanh chóng leo lêи đỉиɦ mới, không biết bao nhiêu quần chúng hóng chuyện đang chờ Tịch Dã tạo drama trước.

Không còn cách nào khác, ai bảo tài khoản phụ trước đây biểu hiện quả thật hơi điên cuồng.

Ai ngờ, màn kịch hay chưa kịp chờ tới, họ lại chờ được một con sóng thần cao vài mét.

Gió mát nắng đẹp, trời quang mây tạnh, khu vực được tổ chương trình khoanh vùng để quay phim còn là vùng biển an toàn nhất gần đó, thế nhưng lại đột ngột có một cơn gió bất ngờ, khiến mặt biển không còn yên ả.

Nước biển dâng trào như một ngọn núi nhỏ màu xanh biếc, con sóng cao vài mét ập xuống đầu, nếu bị đánh lật, chìm xuống và va chạm với rạn san hô, phải nhập viện đã là nhẹ nhàng.

Tổ chương trình ngay lập tức chỉ đạo nhân viên chuyên nghiệp xông lên giúp đỡ, nhưng không kịp nữa rồi.

Sóng thần đã đuổi đến phía sau Tịch Dã.

Trước sức mạnh của thiên nhiên, con người trở nên nhỏ bé đến nhường nào. Nước biển cuộn trào cao ngất như một cái miệng tham lam há to, có thể nuốt chửng thanh niên trên ván lướt sóng chỉ trong tích tắc.

Ngay cả Tô Thanh Duyệt cũng không khỏi thót tim: "Đừng quay đầu lại!"

Có lẽ nghe thấy, hoặc có lẽ không nghe thấy, trong ống kính siêu nét, vẻ mặt thanh niên tóc đen không hề thay đổi, tìm chính xác được nhịp điệu sóng cuộn, vừa vặn né tránh con sóng đổ xuống trong gang tấc, hất nó ra phía sau mình.

Nhẹ nhàng dễ dàng, anh né được từng đợt sóng chết người nối tiếp nhau.

"Ào!"

"Rầm!"

Nước biển dâng lên rồi đập xuống, văng tung tóe những mảng bọt biển trắng muốt dày đặc, như tuyết lở, lại như hoa nở khắp mặt đất, càng giống như pháo hoa chúc mừng cho thanh niên đã an toàn thoát khỏi sóng thần.

[Thần Biển?]

[Chết tiệt! Ngầu quá!]

[Xem livestream mới cảm thấy như được thở vậy..]

[Tôi tuyên bố tôi bị “cuốn” rồi!]

Mặc cho bản thân bị nước biển đẩy về bãi cạn, Tịch Dã hững hờ giơ tay, ra hiệu với chiếc thuyền cứu hộ đang vội vã tiến đến: "Thi xong rồi."

Đạo diễn đi cùng hoàn toàn không cười nổi.

Năm giác quan cứng đờ khó tả, cả người ông đờ đẫn, nhất thời không thể phân biệt được Tịch Dã và con sóng thần bất ngờ kia, cái nào khiến ông sốc hơn.

1101 thì phẫn nộ: [Ý thức thế giới quá thiên vị!]

Nó vừa nãy không dám lên tiếng, sợ làm phiền Tịch Dã, chỉ đành lén lút chuẩn bị sẵn sàng vay nợ mua đạo cụ bỏ chạy bất cứ lúc nào.

[Quen rồi.]

Di chứng sử dụng quá mức sức mạnh cơ bắp đến muộn, chân tay Tịch Dã vừa đau vừa nhức, không thể đứng vững nữa, loạng choạng, tủm một tiếng ngã xuống nước biển.

"Khụ khụ."

Chưa kịp để đạo diễn đi cùng kêu lên thất thanh, thanh niên tóc đen đã tự mình ngồi dậy ở bãi cạn.

Chiếc áo sơ mi trắng ướt sũng dính chặt vào người, lờ mờ phác họa ra khung xương cân đối bên dưới, vòng eo thon đến mức có thể nắm trọn trong lòng bàn tay, anh sầm mặt xuống, lông mi cong vυ"t, từng giọt nước rơi xuống: "Kem chống nắng của tôi."

Uổng công thoa rồi.

...

Lời tác giả:

Khán giả: Sai trọng tâm rồi anh ơi!