“Vậy thầy Tịch muốn em hay muốn thuốc?” Cố Tông làm bộ lùi lại, vừa như làm nũng vừa như đe dọa: “Đã đồng ý rồi là không được đổi...”
Tịch Dã: “Muốn thuốc.”
Cố Tông hóa đá tại chỗ: “...”
Đôi mắt cún con rủ xuống đáng thương và tủi thân, cậu còn chưa kịp thấy xấu hổ, điếu thuốc cháy dở được thanh niên kẹp giữa các ngón tay đã rơi hẳn vào lọ thủy tinh, rút tay ra, dùng lực, Tịch Dã thong thả kéo cổ áo đối phương.
“Bạn nhỏ.”
“Sao lại dễ lừa đến thế?”
...
Tịch Dã cũng không nhớ nổi mọi chuyện đã phát triển đến nước này như thế nào.
Biết anh thích sạch sẽ, Cố Tông đã đặc biệt chỉnh đốn bản thân trước khi về, sạch sẽ, thơm tho, ngửi như một quả chanh lớn chưa gọt vỏ.
Hôn cũng nhữ vậy.
Ánh sáng mờ ảo nửa rõ nửa không dễ dàng tạo nên sự mơ hồ lãng mạn, mọi mệt mỏi và bực bội tích tụ ùa đến như thác lũ, Tịch Dã rất rõ mình đang làm gì, và thực sự muốn buông thả một lần.
Nhưng thật đáng tiếc, ngay khoảnh khắc vừa cắn lên vai Cố Tông, thanh niên tóc đen đã khẽ nhắm mắt và ngủ thϊếp đi.
Những ngón tay đang bám chặt đột nhiên nới lỏng, Cố Tông đang quỳ nửa người bên cạnh sofa bị ôm trọn một cách bất ngờ, lưng va vào bàn trà, phát ra tiếng “đùng”.
Cổ áo T-shirt bị kéo xộc xệch, trên vai vẫn còn một vết răng cắn ẩm ướt, nông, Cố Tông theo bản năng đỡ lấy thanh niên đang mềm nhũn trong lòng, ngơ ngác: “Thầy Tịch?”
Người trả lời cậu chính là hơi thở đều đặn và bình ổn của đối phương.
Kỹ thuật của cậu tệ đến vậy sao? Hay là quá thiếu sức hấp dẫn? Hay là gần đây quay phim thực sự quá mệt?
Ngồi thẫn thờ trên sàn nghi ngờ nhân sinh vài phút, Cố Tông giơ tay, sờ lên mái tóc mềm mại của thanh niên, rồi chấp nhận số phận điều chỉnh tư thế ôm anh lên.
Là tư thế bế công chúa tiêu chuẩn, nếu Tịch Dã tỉnh, chắc chắn sẽ không vui, nhưng hiện tại anh đang ngủ rất say, chỉ có thể ngoan ngoãn tựa vào ngực Cố Tông, mặc cho đối phương xoay xở.
Khi thay đồ ngủ cho Tịch Dã, dù Cố Tông có tự chủ đến đâu cũng không thể nhịn được mà liếc thêm vài lần, sau khi sống chung, cả hai đã thân mật rất nhiều, cậu đương nhiên cảm nhận được Tịch Dã đã gầy đi, nghe quản lý Chu nói, vì vấn đề da, mỗi lần Tịch Dã đóng phim đều phải thoa kem nền tối hơn một tông, rồi thường xuyên dặm kem chống nắng.
Tuy nhiên, dù vậy, trên người thanh niên vẫn có thêm vài vết cháy nắng nhạt, và điều dễ thấy hơn là vết ngón tay cậu để lại trên eo và cổ tay phải của anh.
Màu đỏ tươi, tương phản với làn da trắng tuyết.
Giống như một dấu ấn, thỏa mãn rất tốt ham muốn chiếm hữu của cậu, nhưng cũng khiến Cố Tông dấy lên chút hối hận và chột dạ: Lúc nãy mình có hơi quá mạnh không?
Cậu chỉ là không muốn nhìn thấy Tịch Dã lại bị bệnh.
“Không ghét anh đâu.” Cố Tông cài nút áo cuối cùng, quấn chặt thanh niên vào chăn: “Dù Tịch Dã thế nào em cũng thích.”
“Chỉ là hơi tức giận.”
“Tức giận vì mình đã không chăm sóc anh tốt.”
1101, suýt nữa bị ném vào phòng tối lần nữa, không dám thở mạnh.
Với cái đà củi khô lửa cháy vừa rồi, nó thực sự sợ Cố Tông không kịp phanh làm Tịch Dã tỉnh giấc, hoặc làm những chuyện quá giới hạn khi anh ngủ.
Nhưng xem ra, tình cảm của Cố Tông dành cho ký chủ, dường như là một loại tình cảm mãnh liệt hơn cả du͙© vọиɠ.]
Ví dụ như tình yêu, hay sự trân trọng.
...
Một đêm không mộng mị.
Lúc tỉnh lại, Tịch Dã đang được ai đó ôm trong long, rèm cửa kéo kín mít, không rõ ngoài trời là mấy giờ, cánh tay quấn quanh eo anh siết rất chặt, như sợ anh chạy mất, chỉ cần khẽ động, nó liền thu cánh tay lại, kéo anh về.
Cảm giác mềm mại của lụa là áo ngủ, nhưng trên người lại không thấy khó chịu, mái tóc đen rối bời vì ngủ, Tịch Dã chậm rãi chớp mắt, cuối cùng cũng nhớ lại những chuyện xảy ra trước khi mình “ngất xỉu”.
Trong cổ họng phát ra tiếng thở khẽ khó hiểu, thiếu niên nằm phía sau anh nửa tỉnh nửa mê, chiếc mũi ấm áp cọ tới cọ lui như một chú chó lớn, cằm tựa vào cổ thanh niên: “Chào buổi sáng.”
Tịch Dã chợt thấy hơi tiếc nuối.
Tối qua không thể tiếp tục cắn thêm.
Nhưng trong trạng thái bình thường, anh thực ra là một người tuân thủ quy tắc, thiếu đi cơ hội thích hợp, một chút bốc đồng kia nhanh chóng rút lui.
Cơn đói đã lì lợm mấy ngày chợt trở nên rõ ràng, vỗ vỗ tay Cố Tông đang ôm mình, Tịch Dã lật người lại, mở miệng: “Tôi đói rồi.”
Khẽ nheo mắt, Cố Tông nhân tiện hôn lên trán thanh niên: “Được.”
“Sẽ cho thầy Tịch ăn no ngay đây.”
Bữa trưa đến muộn, vẫn là Tịch Dã chỉ huy, Cố Tông thực hiện, đồ ăn đêm mang về tối qua đã nguội lạnh, chỉ có thể cùng hộp thuốc lá bị tịch thu kia, tủi thân nằm trong thùng rác.
Hôm nay là một ngày âm u, ăn uống no nê xong, Tịch Dã không cưỡng lại được sự làm nũng của ai đó, đang cầm bình phun ngồi xổm ở ban công tưới hoa.
Nếu sen đá cũng có thể coi là hoa.
Chu Minh cưỡng chế gọi video với vẻ mặt kinh ngạc tột độ.
Mặc dù mấy ngày nay anh ta đi tỉnh ngoài cùng Cố Tông, nhưng anh ta đâu phải chưa từng thấy bộ dạng của Tịch Dã khi đóng phim: mất ngủ, nhạy cảm, cực kỳ dễ đồng cảm, vừa khiến đạo diễn và khán giả hài lòng, lại vừa khiến bản thân cực kỳ kiệt sức.
Cảnh tượng thần sắc bình tĩnh, thậm chí còn thừa sức chăm sóc cây cảnh như thế này, anh ta không dám nghĩ đến.