Quyển 1: Giới giải trí - Chương 39: Yêu tinh Cố Tông

Tịch Dã sắc sảo, trực diện như thế này khác xa với hình ảnh thanh niên ôn hòa, lịch sự trong ký ức, nhưng lại có một sự trùng hợp vi diệu, cao ngạo, nhìn thoáng qua, toát ra một vẻ đẹp sắc bén.

Chỉ một ánh mắt đó, mọi cơn giận của hắn đều tan biến.

“Tịch Dã.” Tiết Minh Lãng dịu giọng: “Tôi không có ý đó...”

“Tôi không quan tâm cậu có ý gì.”

Ngước mắt lạnh lùng, Tịch Dã tắt vòi nước: “Muốn vai diễn thì đến mà giành, cần tôi nói lại câu vừa rồi để cậu ghi âm không? Dù sao tai tiếng của tôi cũng đủ nhiều rồi, không thiếu cái này.”

“Cứ lật lại chuyện cũ mãi thì chán lắm.”

Sự ấm áp giả tạo do hồi ức mang lại đã tan biến, tấm màn che cuối cùng giữa hai người bị xé toạc, Tiết Minh Lãng làm sao lại không rõ, đằng sau việc Tịch Dã bị cả mạng xã hội tẩy chay là không thể thiếu ảnh hưởng của hắn.

Thanh Duyệt chỉ là quá thiếu cảm giác an toàn thôi.

Tiết Minh Lãng nghĩ, chẳng lẽ những chuyện đó Tịch Dã chưa từng làm sao?

Đương nhiên hắn không thốt ra lời đó, nhưng Tịch Dã cũng có thể đoán sơ sơ qua biểu cảm của đối phương.

Chán ghét, anh nhấc chân, đi vòng qua Tiết Minh Lãng rời đi.

1101 châm chọc chính xác: [Lè lè lè, anh ta không giành nổi đâu.]

Chuẩn mực của một bộ phim có nhân vật chính tham gia chính là một đạo diễn nổi tiếng không sợ cường quyền, chỉ nhìn vào diễn xuất, một khi thử vai đã qua, chỉ cần Tịch Dã không trở thành nghệ sĩ phạm pháp, thì nhà họ Tô có gây áp lực cũng vô ích.

Tịch Dã thản nhiên: [Tôi nhớ trước đây cậu còn muốn tôi tranh giành anh ta mà.]

1101: [Tôi đã nói là trước đây mà, so với tiểu yêu tinh Cố Tông thì anh ta kém xa.]

Đứng núi này trông núi nọ, do dự không quyết đoán, rõ ràng đã ở bên Tô Thanh Duyệt rồi, còn đến quấn quýt ký chủ nhà nó.

Quả nhiên vẫn là diễn kịch bản phản diện mới đã nhất.

...

“Chiến Triều” chính thức khởi quay sau một tháng, trong thời gian đó còn có các công tác chuẩn bị như định trang, dựng bối cảnh, mấy ngày nay Cố Tông bận rộn thu âm ca khúc, đi sớm về khuya, chỉ có thể gặp mặt lúc ngủ tối, hoàn hảo hoàn thành công việc của một chiếc gối ôm giúp ngủ ngon.

Dần quen với sự tồn tại vô hại và dễ dùng của đối phương, Tịch Dã cứ nghĩ tối nay lại phải ăn cơm một mình, vừa bước vào cửa đã bị ôm chặt trong vòng tay.

Hơi ngả người ra sau, lưng Tịch Dã chạm vào cửa: “Sao vậy?”

Cái đầu vùi trong hõm cổ anh khẽ động đậy: “Chiến Triều.”

Đạo diễn nổi tiếng công khai thử vai, đương nhiên nhận được sự chú ý lớn, nhất là khi Tịch Dã và Tiết Minh Lãng cùng xuất hiện, bất kể kết quả thế nào, chỉ riêng ảnh chụp cũng đủ để lên hot search một lần.

“Em ghen rồi.” Lời nói ra có vẻ không đủ tự tin, Cố Tông há miệng, muốn cắn một miếng thật mạnh vào vai thanh niên, nhưng lại sợ làm anh ghét, đành phải tiết chế lực, chỉ cọ xát nhẹ nhàng không đau không ngứa.

Tịch Dã chậm chạp nhận ra: “Ghen?”

Cố Tông: “Trên mạng đều nói anh và anh ta còn vương vấn tình xưa.”

“Tuy biết là giả.” Cậu lại tiếp lời mà không đợi Tịch Dã giải thích: “Nhưng em vẫn ghen.”

Xem ra có vẻ hơi nghiêm trọng, nghiêm trọng đến mức không gọi là thầy Tịch nữa.

Mặc dù lý trí mách bảo rằng việc Cố Tông ghen hay không thực ra không liên quan gì đến mình, Tịch Dã vẫn vụng về vỗ nhẹ vào lưng đối phương để an ủi: “Ừm.”

Một chữ cục cằn khiến 1101 ôm trán.

Nhưng Cố Tông lại là một người dễ bị dỗ dành, bị thanh niên vỗ nhẹ hai cái, đôi mắt liền sáng lấp lánh ngước lên, sự uể oải tan biến, cười mãn nguyện: “Thầy Tịch đang dỗ em sao?”

Thầy Tịch...

Thầy Tịch vỗ thêm một cái, gật đầu: “Ừm.”

Như thể nhận được tín hiệu cho phép ăn uống, thiếu niên giây trước còn rất ngoan ngoãn đột nhiên đứng thẳng, bóng đổ bao trùm cả Tịch Dã, rồi hôn lên miệng thanh niên.

Khác với nụ hôn chuồn chuồn lướt nước ở bệnh viện, lần này cậu rõ ràng muốn sâu hơn, nhưng lại non nớt không theo quy tắc, húc mạnh làm Tịch Dã hơi đau.

Tuy nhiên, chính chút đau đớn này đã khiến thanh niên mở hàm răng, hơi nóng không thuộc về mình hung hăng xông vào, chiếm lấy thành trì, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, lại giảm tốc độ.

Theo bản năng đưa tay muốn đẩy ra, Tịch Dã vừa cử động, cổ tay phải đã bị người ta tóm lấy, ấn vào cánh cửa.

Giọng khàn khàn, Cố Tông nói: “Thầy Tịch.”

“Dỗ em thêm chút nữa đi.”

Rõ ràng là người đang bắt nạt người khác, nhưng giọng điệu của cậu lại nghe thật đáng thương, ngay cả một người lạnh lùng vô cảm như Tịch Dã, đã bị vô số thế giới mài giũa, cũng có thể bị làm tan chảy một góc.

Hơi thở giao nhau càng lúc càng dồn dập, nụ hôn thuần khiết tưởng chừng như chỉ là áp môi đã sớm biến vị, gợi lên chút ẩm ướt, mờ ám.

Oxy khả dụng ngày càng loãng.

Bàn tay không bị kiềm chế giơ lên, ngón tay Tịch Dã ghì chặt lấy cổ áo người trước mặt: “Chậm...”

Những từ phía sau bị âm thanh mãnh liệt hơn hoàn toàn che lấp.

Đôi môi khác đã nuốt chửng tất cả những gì anh muốn nói.

Một phút, hoặc lâu hơn, hành lang có ánh đèn nhấp nháy cuối cùng cũng trở lại yên tĩnh.

Cậu đã hôn thầy Tịch.

Nhưng mà thoải mái quá.

Không làm theo hướng dẫn.

Nhưng mà thoải mái quá.

Còn làm rách cả môi thầy Tịch.

Nhưng mà thoải mái quá.

Quần áo nhăn nhúm không thể tả, tai đỏ bừng như có lửa đốt, Cố Tông thở dốc, nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ thắm hơn bình thường của thanh niên, do dự rất lâu, mới cẩn thận hỏi: “Thầy Tịch.”

“Em thể hiện có tốt không?”

“Nếu thể hiện không tốt...” Không đợi được câu trả lời liền nhìn thấy vết thương mình vừa gây ra, cậu chột dạ tiến sát lại, giống như một con Hasky phá nhà, rũ đuôi, nhẹ nhàng liếʍ đi giọt máu vừa rỉ ra: “Em sẽ cố gắng hơn nữa, tranh thủ lần sau để, để anh thoải mái hơn.”

“Được không?”

“Anh~.”